Muốn tìm cái gì nà ♥♥ ~~

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 10

Chương 10

Chớp mắt đã qua năm ngày. Thi đấu môn phái dành cho tân đệ tử sắp bắt đầu rồi.
Lý Nhược Phong mấy ngày nay an tĩnh dị thường, phảng phất như là chuẩn bị làm ra một sự kiện lớn, hai huynh đệ Minh Nhẫn Minh Phàn không ngừng dở chút thủ đoạn nho nhỏ nhưng đều bị hắn đã biết trước cốt truyện mà tránh thoát. Còn Thẩm Ký____ y đã có Từ Nam Kha bảo hộ, đương nhiên là y không biết điều này.
Buổi trưa, ánh nắng mặt trời gay gắt.
Tất cả đệ tử đều tiến đến phòng lớn, phòng bếp đã sớm nấu dã măng* xong xuôi, mỗi người đều bê một chén to. Đệ tử Thanh Nguyên phái phần lớn đều chưa tích cốc, bởi vậy người trong phòng lớn chen chúc nhau như thuỷ triều lên.
Lúc trước Thẩm Ký một đường từ Hầu Phủ lên đến Thanh Nguyên phái, chịu cảnh ăn gió nằm sương suốt nửa năm, trong khoảng thời gian này ở Thanh Nguyên phái cơ hồ đều là đói bụng ăn quàng, ăn như sói đói hổ vồ, một lát liền ăn xong một bát cơm tẻ. Dù sao Thẩm Ký cũng đang ở độ tuổi bắt đầu trưởng thành, có ăn nhiều cũng là hợp lý.
*Dã : Dân dã, Măng : măng tre
Chúng đệ tử trên núi ban đầu mới gặp y đều cảm thấy khí chất trên người y không tầm thường, lại nghe nói y xuất thân Hầu môn, còn tưởng rằng là một quý công tử. Hiện tại thấy cách ăn uống này của y, trong mắt đều toát ra vẻ khinh thường.
Thẩm Ký tập mãi cũng thành thói quen, hoàn toàn không đem những người này để vào mắt.
Qua một lát , Minh Nhẫn Minh Phàn sóng vai nhau nghênh ngang bước vào, vừa tiến đến liền lén lút liếc trộm Thẩm Ký, lần trước ở Thiên Trọng Phong kết thù, mấy ngày nay bọn họ cùng Thẩm Ký mâu thuẫn không ngừng, rất nhiều lần âm thầm đánh tráo đồng phục của y, còn cố ý đánh đổ đồ ăn_____ chỉ là không biết vì cái gì, luôn bị y dễ như trở bàn tay mà hoá giải. Hai huynh đệ bọn họ thậm chí còn hoài nghi có phải có quỷ ở phía sau âm thầm giúp y không.
Thẩm Ký làm bộ không thấy được động tác nhỏ của bọn họ, bất động thanh sắc nhai cơm trong miệng.
Y vốn là vì người kia nên mới lên núi, sau khi lên núi lại phát hiện nơi này cùng Hầu phủ căn bản không có gì khác nhau. Chỉ khác ở chỗ, người Hầu phủ là trắng trợn táo bạo khinh thường y, còn đệ tử nơi này là âm thầm chơi thủ đoạn.
Vô luận là đi nơi nào, y căn bản là không thể thoải mái mà sống qua ngày.
Thẩm Ký biết rõ, thực lực hiện tại của mình quá mức yếu kém, cho nên không thể tự bảo vệ mình, y phải mau chóng cường đại lên mới có thể đem những người này dẫm dưới chân. Hơn nữa cần phải sớm tìm được phương pháp giải độc trong cơ thể mình, khôi phục hệ Thuỷ Thiên Linh căn.
Mấy ngày nay y cơ hồ là tu luyện ngày ngày đêm đêm, một giây cũng không lười biếng. Nói đến cũng rất kỳ quái, từ ngày lạc đường ở sau núi của Thanh Nguyên Phái, sau khi tỉnh lại liền cảm thấy vật cản đình trệ trong cơ thể đã không còn, toàn bộ kinh mạch như được đả thông, chân khí bỗng nhiên bắt đầu vận chuyển.
Thẩm Ký cơ hồ cho rằng đêm đó người mình mơ thấy thực sự đã tới rồi ……
Nhưng mà sao có thể đây? Y nhếch miệng cười khổ.
Vì thế mấy ngày này, y đều điên cuồng vận chuyển chân khí, chăm chỉ tu luyện. Lúc trước suốt một năm cũng không thể dẫn khí nhập thể, nhưng mấy ngày nay y giống như đã được đả thông Nhâm Đốc lục mạch[1], thoáng cái đã có thể dẫn khí nhập thể.
Nghe nói ngày mai thi đấu có mục liên quan đến xách nước, không biết có thể mượn cơ hội tu luyện hay không…. Thẩm Ký không chút để ý mà nghĩ, lại thấy một hạ nhân trong phái bưng một đĩa măng đến để lên bàn mình.
Y bình tĩnh rũ xuống mi mắt, ăn một miếng măng nhỏ, khoé mắt thoáng nhìn qua hai huynh đệ đang nhìn mình đầy ý xấu.
Quả nhiên.
Thẩm Ký sau khi ăn xong, đột nhiên ôm bụng giống như không thoải mái, vội vàng chạy ra khỏi phòng lớn.
Minh Nhẫn cười lớn vỗ vỗ bàn :” Y có phải bị ngu hay không? Lại dễ lừa gạt như vậy. Ta đem đồ ăn của y đổi mà cũng không biết ha ha.”
” Thuốc xổ ngươi cho ta ước chừng bỏ vào năm bao, xem lần này có chơi chết y không!” Minh Phàn báo được thù lớn, đắc ý dào dạt mà ăn cơm, sau đó gắp một miếng đồ ăn, đưa lên miệng cắn một cái.
Đang ăn say sưa, bỗng nhiên phát hiện có gì không đúng.
“Ca, ngươi có cảm thấy bụng có chút…” Minh Nhẫn sắc mặt khó coi nghiêng đầu đến gần Minh Phàn.
Hai người liếc nhau, đột nhiên sắc mặt đồng thời trắng bệch, hướng nhà xí bên ngoài phòng lớn chạy một mạch tới.
Nhưng mà đâu thấy bóng dáng Thẩm Ký, nhà xí căn bản không có người, bị tiêu chảy chính là bọn họ!
Hai người ngồi xổm trong nhà xí thiếu điều muốn chết đi sống lại, ruột đều đã sắp tuột ra ngoài, ở nhà xí ước chừng suốt một buổi trưa, thẳng đến lúc chạng vạng mới được trở lại đỉnh núi, trở về núi bụng lại oa oa kêu gào, lại muốn đi.
Ngoạ tào[2], mối thù thương tổn trực tràng này làm sao có thể nhẫn ?
[2] Nằm tào 卧槽 [wò·cáo] – Hán việt “Ngọa tào” ~ Đồng âm với cụm từ “Ta thao” [wǒ·cāo]: Một câu mắng chửi thô tục được cách thức hóa để không bị [hài hòa], trong tiếng Việt mình thì đồng nghĩa với “ĐM” vân vân… ( Nguồn : Hủ giới wordpress )
Mối thù sâu nặng quyết không đợi trời chung với tên tiểu tử kia!
Thẩm Ký trở lại đỉnh núi của mình bắt đầu tu luyện.
Chút ít thủ đoạn này, trước đây Thẩm Ký còn có thể bị lừa, nhưng sau khi bị đuổi ra khỏi Hầu phủ nửa năm, , y ở bên ngoài màn trời chiếu đất, nay no mai đói, sống dựa vào ăn trộm lâu như vậy, hết thảy những kỹ năng sinh tồn trước đây không am hiểu đều sớm học xong, nên sao còn có thể mắc mưu ?
Y đổi đồ ăn, động tác nhanh đến nỗi chỉ sợ hai huynh đệ nhà kia căn bản không thấy rõ.
Vứt hết tạp niệm trong lòng, y bắt đầu hết sức chuyên chú mà tu luyện, bất kể thế nào cũng đều phải mau chóng cường đại lên. Y đi đến suối nước bên cạnh, đem mình ngâm ở trong nước, hoàn toàn ngừng hô hấp, dùng tất cả biện pháp liên hệ với nguyên tố nước. Tuy rằng hiện tại linh căn bị áp chế, nhưng sự thành do người.
Thẩm Ký mở to đôi mắt trắng đen rõ ràng, làn nước trong suốt dần dần bao phủ đỉnh đầu y.
Ngày hôm sau.
Thượng Hư chân nhân hướng chúng đệ tử nói :” Hôm nay đề mục tỷ thí là múc nước, trong thời gian quy định ai mang nước từ dưới chân núi lên đến trên núi nhiều nhất liền coi như thắng, khi hết thời gian ta sẽ cùng các sư huynh của các ngươi tới kiểm tra.”
Huyền Lục đứng ở trong đám người, lười biếng mà nhấc tay :” Sư phụ, nếu thắng trận tỷ thí này sẽ khen thưởng cái gì ?”
Nghe vậy, Từ Nam Kha bất động thanh sắc mà đứng tại chỗ.
Theo cốt truyện, trong lần tỷ thí này Lý Nhược Phong nhất định sẽ thắng, mà Thẩm Ký lại cực kỳ không cam lòng bị thua. Người thắng đạt được cơ hội tiến vào Tàng The Phong Thanh Nguyên phái, mà chính là ở nơi đó, trong lúc vô ý Lý Nhược Phong đã lấy được Giáng Vân kiếm, tuy rằng thanh kiếm này so với kiếm Thanh Huy của hắn sau này thì có kém hơn, nhưng ở giai đoạn trước đó cũng là một thanh kiếm cực kỳ lợi hại.
Đây chính là hào quang của vai chính, tuỳ tiện đi dạo một cái Tàng Thư Phong cũng có thể đạt được Bảo khí!
Lý Nhược Phong đứng trong đám người cũng âm thầm siết chặt hai nắm đấm, đúng vậy, ở trong trận thi đấu môn phái này hắn sẽ toả sáng rực rỡ, có thể hung hăng mà thực hiện tình tiết vả mặt Minh Nhẫn Minh Phàn cùng Từ Chân! Bọn họ tuyệt đối sẽ không nghĩ tới có ngày này đi _____ cho dù lần trước bỏ lỡ đoạn cốt truyện gặp gỡ Thượng Hư chân nhân, nhưng lần này hắn vẫn như cũ có thể làm Thượng Hư chân nhân chú ý tới mình, sau đó thuận lí thành chương mà bắt được Giáng Vân kiếm, bắt được kiếm phổ, trở thành môn hạ của Thượng Hư chân nhân!
Thượng Hư chân nhân cũng vô cùng yêu thương Huyền Lục, bởi vậy không trách tội hắn lung tung cắt ngang lời nói của mình, vì thế nói :” Lần này tất cả tân đệ tử cùng tỷ thí, người thắng sẽ được Đại sư huynh dẫn dắt, tiến vào Tàng Thư phong.”
Sau khi tuyên bố xong quy tắc tỷ thí, chúng tân đệ tử được dẫn đến Thiên Trọng Phong, còn các đệ tử thân truyền cùng đệ tử nội môn đợi ở chỗ này, Từ Nam Kha đang do dự có nên lén lút chuồn đi không thì một thiếu niên vận trường bào màu tím, đầu đội bạch ngọc quan (mũ bạch ngọc) hướng phía hắn đi tới.
Chính là Huyền Lục, trên tay hắn còn cầm một cành mai vàng dính tuyết, như có như không mà vỗ nhẹ vào lòng bàn tay, hếch cằm khiêu khích Từ Nam Kha :” Từ sư đệ, ngươi đoán tên đệ tử nào sẽ thắng, ta và ngươi đánh cược một trăm khối linh thạch thượng đẳng.”
Huyền Lục có xuất thân không tồi, mẫu thân chính là một đệ tử của tiên phái nữ quyến (môn phái chỉ dành cho nữ ), bởi vậy tại Thanh Nguyên phái luôn là nói chuyện không bao giờ thèm lựa lời, trào phúng như muốn gọi người ta đến đền mạng.
Vừa thấy người này, Từ Nam Kha liền có chút đau đầu, bởi vì nguyên lai Từ Chân cùng hắn chính là đối thủ một mất một còn, tuy rằng vô cùng không hợp nhau, nhưng có thể nói hai người chính là trúc mã cùng nhau lớn lên, đối với đối phương chính là hiểu rõ đến từng chân tơ kẽ tóc.
Ở trước mặt hắn, rất dễ dàng lộ ra sơ hở.
“Ta đánh cược Lý Nhược Phong.” Từ Nam Kha không tiếc nỗ lực mà kéo thù hận cho hàng nhái.
Huyền Lục lập tức nhăn mày lại nói :” Ai?”
“Một tiểu tử hệ Hoả Thiên linh căn trên núi của ta.” Từ Nam Kha mặt không chút gợn sóng, nhưng con ngươi lại có nét dị thường, phảng phất như cật lực che dấu ánh mắt ghen ghét, kỹ thuật diễn như vậy, quả thực có thể trao tặng cả trăm giải thưởng ảnh đế rồi.
Huyền Lục vẻ mặt hiểu rõ nói :” Ngươi lại đố kị con nhà người ta rồi hả?”
“Câm miệng.” Tiểu tử này không hiểu cái gọi là đạo lý nhìn thấu không được nói toạc ra hay sao ?
” Ha ha, ta với ngươi quen biết mười mấy năm, còn không biết cái đức hạnh kia của nhà ngươi sao?” Huyền Lục cười nhạo nói :” Lên núi của ta có một đệ tử, thật ra tư chất cũng không tồi, nhưng tiếc là thể chất suy yếu, lần này không có tham gia thu đấu môn phái.”
“Tên?” Từ Nam Kha thần sắc vừa động, dựa theo nguyên nội dung vở kịch mà tính, trong tình huống bình thường chỉ cần tư chất không tồi, đều là một nhân vật trọng yếu.
“Chu Đan Thanh.” Không nghĩ tới lúc này lại nghe được cái tên này, Từ Nam Kha chỉ cảm thấy đau đầu, dự cảm không ổn.
…………
Thẩm Ký mỗi tay xách hai xô nước, một đường hướng lên núi đi nhanh thoăn thoắt, kỳ quái chính là, y đã nhiều ngày bị Từ Chân sư huynh phạt đi xách nước, có lẽ là đã quen với trọng lượng này, nên giờ phút này xách bốn xô nước đối với y mà nói đương nhiên không tính là gì. Bởi vậy đã vượt qua một số lớn đệ tử thể lực sớm đã không chống đỡ nổi.
Chỉ là sau khi qua lại mười mấy chuyến, trên trán Thẩm Ký bắt đầu toát ra mồ hôi lấm tấm, hai chân cũng bắt đầu trở nên nặng nề, y cắn chặt răng, giữ nguyên tốc độ đi lên núi.
Lý Nhược Phong tự nhiên là xách đến nhanh như bay, cơ hồ là không mảy may phí chút sức lực nào, thậm chí ở thời điểm các đệ tử khác còn chưa bắt đầu đi, hắn đã lên xuống được hai, ba lượt. Khoé môi hắn treo lên nụ cười khinh miệt, liếc mắt nhìn các đệ tử, đều là một đám bỏ đi, chỉ là vì sao vẫn không tìm được Thẩm Ký ?
Nghĩ đến lần trước y dành được chú ý của chúng đệ tử, trong lòng Lý Nhược Phong liền có chút không thoải mái, còn có chút kiêng kị, không tự chủ được mà ở trong đám người đưa mắt tìm Thẩm Ký, dự định xem hắn rốt cuộc xách được nhiều hay ít. Nhưng là mãi vẫn không tìm được, chúng đệ tử đã bị phân ra mấy chục nhóm riêng lẻ rồi.
Bất quá cũng không cần nhìn, dùng đầu ngón chân ngẫm lại cũng biết, Thẩm Ký chỉ là một cái Phàm linh căn, tương đương với một phàm nhân, trong khoảng thời gian ba nén hương ngắn ngủi có thể xách được nhiều hay ít_____ dựa theo nguyên cốt truyện, trong ba cuộc tỷ thí người đứng thứ nhất sẽ chỉ là một mình hắn!
……..
Lúc này, Thẩm Ký không nhanh không chậm mà tiếp tục xách theo thùng nước của mình, nơi này ngoài y ra cũng không có một đội nào, bởi vì đại đa số đã tụt lại phía sau tại chân núi. Y nhất định phải thắng.
Nếu như y có thể thắng, người y chờ đợi hai năm kia có thể xuất hiện hay không ?
Gai gỗ của thùng nước cơ hồ đâm vào lòng bàn tay y, nhưng y không để ý đến, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm đường đi phía trước, ngẩng cao đầu trèo lên trên.
Tới đỉnh núi, Thẩm Ký mới vừa buông bốn xô nước trên tay xuống, liền phát hiện mấy chục xô nước mình đặt ở chỗ này đều không thấy!
Nước trong thùng đều bị hắt ở trên mặt đất, mặt đất ướt đẫm một mảng lớn, trong mấy chục thùng vốn dĩ đầy nước kia đều trống không!
Thẩm Ký lập tức liền ý thức được đã xảy ra chuyện gì, gắt gao xiết chặt hai tay, ánh mắt đột nhiên hướng về phía hai huynh đệ Minh Nhẫn Minh Phàn.
Minh Nhẫn cười hì hì nói :” Thế nào a, nhìn chúng ta làm gì, muốn làm gì hả?”
Minh Phàn thè lưỡi :”Tiểu quỷ, không đạt số thùng nước đặt ra trong thời gian nhất định sẽ bị Chân nhân phạt nha.”
Thẩm Ký gắt gao nhìn bọn họ chằm chằm, ánh mắt như muốn giết người Minh Nhẫn cùng Minh Phàn trong lòng đều có điểm kinh sợ, tục ngữ nói con thỏ bị buộc nóng nảy cũng sẽ cắn người*, huống chi tiểu tử Thẩm Ký này nhìn thế nào cũng không giống con thỏ, ngược lại là giống một con hổ con, lần trước một lời không hợp liền đánh người đã đủ chứng minh rồi.
*Đại khái nghĩa là người hiền lành bị ép cũng sẽ nổi điên, giống như tức nước vỡ bờ giọt nước tràn ly…..
Minh Phàn lắp ba lắp bắp nói :” Ngươi ngươi ngươi, ngươi muốn làm cái gì, trên núi cấm ẩu đả nha, ngươi muốn bị đuổi xuống núi sao?”
Minh Nhẫn lui ra phía sau một bước, nói :” Dù sao chúng ta cũng có Từ Chân sư huynh che chở, đại ca sẽ không thèm nghe lời ngươi, ngươi lên chặt đứt cái ý niệm mách lẻo này đi.’
Nắm đấm Thẩm Ký cực chậm mà từ từ buông lỏng ra, lại không nói một lời mà đi tới, đột nhiên cũng đem thùng nước của bọn họ ném trên mặt đất, dòng nước chảy ra lênh láng. Bọn họ hai người cộng lại, cũng chỉ xách được hơn mười thùng nước.
Đồng thời, chậm rãi đưa chân giẫm nát thùng nước của bọn họ.
“Đây là lần cuối cùng, nếu có lần sau, ta sẽ không dễ dàng buông tha các ngươi.” Thẩm Ký chậm rãi nói, ánh mắt lạnh lẽo, có một loại tàn nhẫn âm trầm không hợp với tuổi tác :” Trên núi chỉ có ba người bọn ngươi và ta, không ai thấy các ngươi làm việc ác, tự nhiên cũng sẽ không ai thấy ta trả thù. Nếu các ngươi đứt tay đứt chân, cũng không ai thấy, vậy làm sao bây giờ?”
Hai huynh đệ run run một chút, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Thẩm Ký, không nghĩ tới thằng nhãi ranh này đúng là không chịu ăn nửa điểm thiệt thòi.
Thẩm Ký không thèm bố thí thêm một ánh mắt cho hai người, đem tất cả thùng nước của mình buộc vào nhau, đi tới một nơi khác trên núi, sau đó chạy như bay xuống núi múc nước.
Chỉ là thể lực đã tiêu tốn hơn phân nửa, hiện tại cả người y đều là mồ hôi, thật sự sắp hư thoát ( hiện tượng mất máu, mất nước) rồi.
Sắc mặt Thẩm Ký tái nhợt nhìn nhìn mặt trời sắp xuống núi, cắn răng tăng nhanh tốc độ.
Y không thể nhận thua.
Hai chân Thẩm Ký bước đi, trong đầu nhịn không được liền xuất hiện hình ảnh người mình đã từng kêu là sư phụ kia, y thậm chí không biết người kia rốt cuộc trông như thế nào, giọng nói ra sao, bởi vì bộ dáng Thượng Hư chân nhân ngày đó chỉ là hắn dùng thuật dịch dung mà thôi. Chỉ là, hắn vì cái gì phải hứa hẹn với mình. Nếu đã hứa hẹn, vì sao lại không thực hiện? Đùa với mình rất vui sao?
Hay là xem mình là tiểu cẩu lưu lạc thiếu thốn tình thương, tuỳ ý bố thí một chút đồng tình, sau đó liền kê cao gối mà ngủ vứt luôn mọi chuyện ra sau đầu.
Trong lòng Thẩm Ký đối với hắn cơ hồ chỉ còn lại hận ý…
Nếu ngay từ đầu không quá mong đợi, về sau cũng sẽ không tuyệt vọng như vậy.
Y lau mồ hôi trên mặt, miễn cưỡng lên tinh thần, lại lên xuống bốn lượt, bắt đầu cảm thấy không thích hợp.
_____ y rõ ràng một chuyến chỉ có thể xách bốn thùng nước, vì cái gì lên xuống 4 lần, nơi này cư nhiên lại có tới ba mươi mấy thùng đựng đầy nước ?
Sao lại thế này? Suy nghĩ đầu tiên của Thẩm Ký chính là có người quấy rối.
Lần này y một mạch chạy nhanh xuống núi, lại một mạch chạy lên, trong tay chỉ xách hai thùng nước, cố tình rút ngắn lại một nửa thời gian, ý định muốn bắt lại tên quấy rối kia____ lại lập tức ngây dại.
Trên núi trống rỗng, cây cối đều bị chém đổ, trên mặt đất bằng phẳng chính là từng hàng từng hàng thùng nước đầy ắp được xếp chỉnh chỉnh tề tề, ước chừng có hơn một trăm hai mươi thùng. Tất cả bày ra ở trước mặt y, rất là đồ sộ.
Đột nhiên truyền tới vài tiếng kêu như heo bị chọc tiết, Thẩm Ký vừa ngẩng đầu, liền thấy đỉnh núi cao nhất cách đây mấy dặm, trên cây cách mặt đất ước chừng mấy trăm mét, treo hai người.
Minh Nhẫn cùng Minh Phàn bị bịt mắt, treo ở phía trên rừng trúc, sợ tới mức đũng quần ướt đẫm.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~~~
[1] Mạch Đốc (督脉) là mạch trên cơ thể con người theo y học cổ truyền phương Đông. Mạch Đốc thâu tóm tất cả các kinh dương, là một trong hai mạch quan trọng trên cơ thể con người.
Mạch Nhâm (任脈) là mạch của các kinh âm. Trong quan điểm của y khoa cổ truyền phương Đông thì mạch Nhâm cùng với mạch Đốc tạo thành hai mạch chủ trọng trên cơ thể con người (một mạch thâu tóm các kinh dương và một mạch thâu tóm các kinh âm).
Nhâm Đốc lục mạch = Nhâm Đốc sáu mạch.
Ngoài hai mạch Nhâm, Đốc ở trên ra, sau mạch còn lại là :
  1. Xung mạch còn gọi là huyết hải kiểm soát khí và huyết toàn cơ thể đưa đến 12 chính kinh, bắt đầu từ bộ phận sinh dục chia làm ba nhánh, một chạy lên đầu, một nhánh chạy theo xương sống, một nhánh xuống tới bàn chân.
  2. Đới mạch chạy vòng quanh bụng như thắt lưng nối liền các kinh âm và kinh dương.
  3. Âm kiêu mạch bắt đầu từ gót chân chạy lên chân bụng ngực tới miệng.
  4. Dương kiêu mạch bắt đầu từ gót chân theo phía sau vòng qua trước mặt rồi ngừng lại sau gáy.
  5. Âm duy mạch từ gót chân chạy lên qua bụng ngừng lại ở cổ.
  6. Dương duy mạch từ gót chân lên theo chân qua người vòng qua đỉnh đầu ra trước mặt.
(Theo wiki)

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 9

Chương 9

Từ Nam Kha trở lại Lạc Nhật Phong của mình, dự định đóng cửa phòng tu luyện một phen, liền nghe hệ thống ở bên tai nói :” Phong độ vai chính giảm bớt, kí chủ ngươi gia tăng 5 điểm tích phân.”
Đem hàng nhái vai chính từ trên cao đạp xuống, tương đương như trợ giúp nam hai nghịch tập, cho nên tích phân sẽ tăng. Chỉ là không biết cho đến bao giờ mới tích góp đủ 1000 tích phân, có thể trở lại thân thể của chính mình.
Nhân vật phản diện Từ Nam Kha đứng bên cửa sổ, tạo ra một bộ dạng NPC hình dáng ưu sầu đang nhìn trời.
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, gõ gõ hệ thống :” Hôm nay Thẩm Ký là người đầu tiên được chọn, rõ ràng làm lên một trận náo động lớn, nhưng làm sao y một điểm sảng khoái cũng không có tăng ?” Theo lý mà nói hắn đã rất ra sức tâng bốc Thẩm Ký nha.
Hệ thống lạnh như băng trả lời :” Bởi vì y cho rằng ngươi có mưu đồ khác.”
Từ Nam Kha nhất thời không còn gì để nói.
Tốt lắm, hắn quên mất hiện tại mình đang dùng thân thể của Từ Chân.
Là một NPC tiền kỳ ai xem cũng phải khó chịu, tiểu pháo hôi trăm năm một mực tìm đường chết, có thể nói Từ Chân thực sự có dũng khí! Hắn không những đắc tội Lý Nhược Phong, mà lại còn không ngừng khiêu khích Thẩm Ký!
Nam chính Lý Nhược Phong coi như không tính, dù sao hắn cũng là đại biểu thánh mẫu Bạch Liên Hoa, sẽ không tính toán. Nhưng Thẩm Ký sau khi hắc hoá, trình độ bệnh kiều phúc hắc tâm ngoan thủ lạt* có thể nói là làm người giận sôi____ sau khi Từ Chân trở thành tiểu đệ của nam chính, tại một trận đại chiến bị Thẩm Ký vạn kiếm xuyên tim.
Tưởng tượng một chút bộ dạng mình bị thọc thành con nhím, trái tim cũng bị đâm thành tổ ong vò vẽ, ngay cả Từ Nam Kha đời trước cũng không có biến thái như vậy được không.
Mà bản tính Từ Chân như thế nào,coi như là Thẩm Ký lần đầu tiên thấy hắn, cũng có thể từ những lời bàn luận của các đệ tử khác mà biết được, cho nên y sẽ ngây thơ cho rằng Từ Chân là đang trợ giúp mình à ____ haha, đương nhiên sẽ không.
Sau khi Từ Nam Kha tĩnh toạ (ngồi thiền) hai canh giờ, sắc trời đã dần tối. Thể xác Từ Chân bây giờ chỉ là cái Địa linh căn, tu luyện khắp nơi đều gặp phải vật cản, vạn nhất sau này gặp phải chuyện gì bất ngờ cũng không thể ứng phó. Cho nên việc cấp bách bây giờ là hắn phải mau chóng đem tu vi của thân thể nâng cao hơn một chút.
Nhưng sau khi khôi phục trạng thái tĩnh toạ, hắn liền nghe thấy một trận tiếng vang sột soạt sột soạt, hình như là từ phía sau hậu viện của tân đệ tử truyền đến.
Căn cứ vào vị trí nơi ở của Lý Nhược Phong, thì có sự cố cơ bản phát sinh, Từ Nam Kha biết lúc này sân sau nhất định là nội dung vở kịch có sự việc gì được khai triển.
Hắn hơi hơi thẳng lưng, thả ra thần thức.
Chỉ thấy Minh Nhẫn Minh Phàn lén lén lút lút giấu trong lòng một bao gì đó đem trở về phòng mình. Ngay sau đó Lý Nhược Phong từ trong phòng của hắn chậm rãi xoay người đi ra, vừa vặn gặp được 2 tên này, trong con mắt hắn xẹt qua một tia khác thường, lại coi như không thấy gì, trực tiếp hướng một bên rừng cây mà đi tu luyện.
Thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt Từ Nam Kha hơi hơi đổi.
Hắn nhớ lại đoạn sự việc này, nguyên trong nội dung vở kịch, Lý Nhược Phong là nhân vật bản tính cao thượng có thể sánh với Nhật Nguyệt*, là một thiếu niên thiên chân vô tà lấy việc giúp người làm niềm vui____ chứ không phải cái đạo đức như này của hàng nhái.
*Mặt trăng mặt trời, ý nói có thể sánh với trời đất :)))
Nguyên nội dung vở kịch là hai đệ tử Minh Nhẫn Minh Phàn ở Thiên Trọng Phong xảy ra xích mích với Thẩm Ký, bị Thẩm Ký đánh một trận, từ đó liền kết thù. Lúc này thấy Thẩm Ký cư nhiên lại lên ngọn núi của lão đại nhà mình, đương nhiên phải lén lút đùa cợt y một phen, liền trộm đi quần áo của y, sau đó bị Lý Nhược Phong bắt được.
Lý Nhược Phong bênh vực lẽ phải, đem hai đệ tử khinh thường người khác này đánh một trận dạy dỗ, cuối cùng trở thành bạn tốt với Thẩm Ký. Cho nên sau đó thời điểm Thẩm Ký cắt đứt quan hệ với Lý Nhược Phong, mới làm cho mọi người vì một chuyện xưa như vậy mà cảm động rớt nước mắt.
Thế nhưng bây giờ cái hàng nhái này hiển nhiên là vì chuyện ban ngày mà ghi hận Thẩm Ký, căn bản chẳng muốn tiến hành theo nội dung cốt truyện nữa rồi. Từ Nam Kha nhìn hàng nhái nghênh ngang đi vào rừng cây, thực sự hoài nghi đầu óc tên này có phải là bị nước vào_____ có người hẹp hòi như vậy xuyên vào vai chính, còn có thể làm nên cái gì.
Thế nhưng thời gian lúc này đã không còn nhiều, Từ Nam Kha liền không quản, hắn ôm bức hoạ nhanh chóng về thế giới hiện thực.
Đợi đến sáng ngày hôm sau tỉnh lại, liền nghe thấy một trận động tĩnh ngoài cửa sổ, âm thanh rất lớn lôi kéo nhiều đệ tử trong viện đều kéo nhau vây xem, hiển nhiên là không sợ đánh thức hắn chút nào.
Từ Nam Kha thoáng nhìn lướt qua bên ngoài, sau đó ma đầu liền không có phong độ mà lườm một cái, lại là hai cái đồ ngốc Minh Nhẫn Minh Phàn! Tối hôm qua tìm Thẩm Ký gây chuyện còn chưa tính, nay mới sáng sớm tinh mơ, quả thật không nghĩ tới hai cái đồ ngốc này cư nhiên còn đụng tới Lý Nhược Phong.
Quả thực là đem chuẩn mực pháo hôi từ đâu đến đuôi đều ghi tạc trong lòng, cho dù nhận lại là mặt mũi bầm dập như đầu heo, cũng tuyệt đối không chịu thua!
Minh Nhẫn Minh Phàn mỗi người một bên mà đem Lý Nhược Phong đè ở trên mặt đất, gắt gao đè mặt của hắn xuống đất, còn nghiến răng nghiến lợi nói :” Cái đồ nhà quê mới lên núi này, hôm nay hai huynh đệ chúng ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là kính trên nhường dưới*.”
*Nguyên văn là 尊兄重道 Tôn huynh trọng đạo.
Hai người bọn họ vốn đã không hiểu tại sao hơn nửa đêm bị đánh một trận, vốn đã đầy bụng tức giận, tiểu tử này cư nhiên còn đối bọn họ cười nhạo, không đánh chết hắn, bọn họ liền không còn xứng với danh hào cẩu tử trên Lạc Nhật Phong*.
*Nguyên văn là 他们就不算这落日峰上头号狗仔, ta thật không biết dịch như nào cho đúng hết :(, 狗仔: Paparazzi cũng có nghĩa là chỉ chó săn nên ta chuyển thành cẩu tử.
Lý Nhược Phong ở trong lòng âm thầm cười nhạo, hai cái tên không biết sống chết, hắn đã có Thiên Đạo che chở. Không sai, đây chính là một tình tiết vả mặt.
Trong cốt truyện, nguyên chủ đương nhiên là không có cười nhạo hai tên đệ tử này, nhưng dựa trên nguyên tắc pháo hôi luôn luôn ngứa mắt vai chính, nên hai gã đệ tử này tất nhiên phải đem vai chính đạp dưới chân mà khi dễ, nhưng rất nhanh, bọn họ liền không cười nổi nữa.
Bởi vì Thượng Hư chân nhân đột nhiên đi tới, không chỉ giáo huấn hai tên này một trận, mà còn phát hiện Lý Nhược Phong là hệ Hoả Thiên Linh Căn, đối với hắn đặc biệt lưu ý, thậm chí sau này còn ưu ái hắn rất nhiều, ngầm bí mật cho hắn một quyển kiếm phổ.
Lý Nhược Phong dưới đáy lòng cuồng tiếu (cười lớn)______ chịu chết đi hai tên pháo hôi ngu ngốc.
Đúng lúc này, “két” một tiếng, cánh cửa bị Từ Nam Kha đẩy ra thật mạnh, hắn nhíu mày đứng ở dưới mái hiên, ánh mắt lạnh lùng mà nhìn mấy tên gia hoả[1] quấy nhiễu sự yên tĩnh này.
[1] 家伙 Gia hoả : thằng cha ( chỉ người), cái con ( chỉ súc vật ) QAQ
Thấy hắn ra tới, Minh Nhẫn Minh Phàn liền giống như hai tên tiểu đệ có lão đại chống lưng, trong mắt rưng rưng, vẻ mặt uỷ khuất mong đợi nói :”Sư huynh, cẩu tử này sáng sớm đã nhục mạ hai chúng ta, chỉ là đêm qua hai chúng ta đi vệ sinh không cẩn thận đụng phải hắn, nhưng lại bị hắn nói năng lỗ mãng…”
Bọn họ mới sẽ không nói hơn nửa đêm bị người đánh cho cha mẹ cũng không nhận ra đâu, hừ!
Bọn họ lên án xong, ánh mắt lại quét về phía Thẩm Ký đang xách thùng nước, lại muốn đâm thọc, liền dứt khoát cùng nhau nói :” Còn có tiểu tử bên kia, đúng đúng đúng, chính là hắn, hắn lại dám ăn trộm đồ của chúng ta.”
Từ Nam Kha :”…”
Hai tấm da mặt này gộp lại có khả năng còn dày hơn cả tường thành, tối hôm qua rốt cuộc là ai trộm ai, lão đại các ngươi đều tận mắt nhìn được.
Bước chân Thẩm Ký dừng lại một chút, lạnh lùng nói :” Ta không có.”
Mặc dù biết mấy người này cá mè một lứa, có giải thích cũng vô dụng, nhưng y cũng tuyệt đối không mong muốn cứ vô duyên vô cớ bị người ta hãm hại.
Mắt thấy sắc mặt Từ Chân càng ngày càng đen, Lý nhược Phong tròng mắt xoay chuyển, đáy lòng đã nhớ lại cốt truyện kế tiếp. Dựa theo tính cách của Từ Chân, không quan tâm ai làm sai, tất cả đều không hỏi rõ ràng xanh đỏ trắng đen mà chỉ cần lôi ra đánh một trận là được, không phải là chỉ chịu nỗi đau da thịt chút thôi ư ____ vừa vặn, càng là thảm, khi Thượng Hư chân nhân đến sẽ càng cảm thấy thương hại hắn, đánh Từ Chân cùng bọn tiểu đệ cũng càng mạnh.
Ngay tại lúc trong lòng Lý Nhược Phong đang mừng thầm, trên mặt bất động thanh sắc mà chờ thời điểm Từ Chân phát giận, nhưng lại chỉ thấy Từ Chân không kiên nhẫn vung tay lên :” Tất cả đều kéo tới phòng chứa củi, nhốt lại hai canh giờ.”
Đúng vậy, là người đã sớm đem cốt truyện đọc đến hơn trăm lần, hắn làm sao có thể không biết được tâm tư Lý Nhược Phong lúc này.
Khoan đã _____!
Trong lòng Lý Nhược Phong điên cuồng khua tay, Thượng Hư chân nhân của hắn! Tuyệt thế kiếm phổ của hắn! Cốt truyện này không đúng, đem nhốt hắn ở phòng chứa củi thì lát nữa sao gặp được Thượng Hư chân nhân! Còn vả mặt mấy người này như thế nào!!!!
Hắn lập tức liều mạng dãy dụa, vừa định giải thích cho mình hai câu, nhưng mà vừa rồi không giải thích, bây giờ đã không còn cơ hội, bên cạnh đã xuất hiện mấy tên đệ tử, lập tức đem hắn cùng Minh Nhẫn Minh Phàn nhốt vào phòng chứa củi.
Hai người Minh Nhẫn cùng Minh Phàn đã bị lão đại nhốt trong phòng tối đến quen, vô cùng không sao cả mà hướng tới phòng chứa củi nằm xuống, duỗi duỗi cánh tay nhỏ, nhấc nhấc cái chân ngắn, cảm thấy đây là Lão Đại đặc biệt ưu ái, dù sao ở trong phòng chứa củi thì không phải làm việc.
______ cốt truyện này đã hai lần phát sinh biến hoá rồi!
Lý Nhược Phong bị nhốt bên trong phòng chứa củi, nghĩ cả trăm lần đều không ra rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề____ chẳng lẽ, Từ Chân kia cũng là người xuyên vào đây? Không, không đúng. Từ Chân ở bên trong trò chơi không có quyền lựa chọn người chơi, chỉ là một cái NPC, mà trước khi hắn xuyên qua, thế giới trò chơi đã nói cho hắn chỉ có người chơi mới có quyền xuyên tới.
Hơn nữa hành động của Từ Chân cùng với hắn của ngày thường cũng thập phần nhất trí, một lời không hợp liền đơn giản mà thô bạo đem người ta nhốt lại. Hơn nữa thoạt nhìn trên người hắn cũng không có điệu bộ của người hiện đại, nếu như hắn thật sự là người xuyên qua, thì hôm qua tại Thiên Trọng Phong có thể tìm cớ để đá mình xuống núi, sau đó có thể thay thế vị trí vai chính của mình.
Hoài nghi của Lý Nhược Phong đối với Từ Chân thoáng giảm bớt. Chỉ là, vô luận nghĩ như thế nào cũng đều cảm thấy không thích hợp, chẳng lẽ là do lập trình viên đem độ khó của game tăng lên sao?
Ở bên này, khi hai đệ tử khác chuẩn bị kéo Thẩm Ký đến phòng chứa củi, Từ Chân đột nhiên phất tay, hai tên đệ tử lập tức nghe lời mà dừng lại.
Hệ thống lập tức nhắc nhở chói tai vang rung trời :” Cảnh báo, nhân vật sắp OOC…”
Từ Nam Kha :” OOC gì mà OOC, ngươi suốt ngày chỉ biết cảnh báo, có thể xem ta diễn xong được không, Thẩm Ký trộm đồ nên hình phạt so với ba tên kia phải nặng hơn nha.”
Hệ thống :”…”
Từ Nam Kha bước đến trước mặt Thẩm Ký, thoạt nhìn hắn lúc này cũng chỉ là một thiếu niên tuổi không lớn, chắp tay, rất có khí thế mà từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm Thẩm Ký, một khuôn mặt tinh điêu ngọc trác ngoài cười nhưng trong không cười nói :” Tiểu tử, ngươi nói ngươi không trộm?”
Thẩm Ký cảnh giác mà nhìn chằm chằm hắn :” Nếu như bị hãm hại mà phải tự chứng minh, như vậy ta hiện tại nói Từ Chân sư huynh ngươi trộm ngọc bội của ta, ngươi có thể tự chứng minh không ?”
Từ Nam Kha nhất thời câm lặng, nói :”Ngươi nơi nào có ngọc bội? Đồ vật không tồn tại, làm sao trộm, ta tự chứng minh như thế nào ?”
Chỉ nghe Thẩm Ký lạnh lùng nói :” Giống vậy, những điểm tâm đó của bọn họ căn bản là không có, đồ vật không tồn tại, ta tự chứng minh như thế nào?”
Thế nhưng lại đem những gì Từ Nam Kha nói nhắc lại một chữ cũng không lọt, lạnh lùng đem vấn đề trả lại cho hắn.
Cũng thật là đủ không sợ chết, sống lưng ưỡn đến đủ thẳng, không trách ban đầu y không có tư chất gì, nhưng Từ Chân lại xem hắn như cái gai trong mắt, cái tính cách này của y, đến Từ Nam Kha cũng muốn đánh hắn một trận, sau đó xoa bóp khuôn mặt nhỏ tuấn tú của y một cái.
” Đi xách 60 thùng nước, từ dưới chân núi lên đến núi, trong vòng 2 canh giờ phải làm xong, nếu không ngươi không có cơm trưa.” Từ Nam Kha quay lưng lại, một bộ dáng lười cùng y nói nhiều, bên cạnh lập tức xuất hiện mấy đệ tử nhét thùng vào tay y.
Sắc mặt Thẩm Ký rất khó coi, nhưng vẫn là một lời cũng không nói, im lặng mà đi xuống núi xách nước.
Từ Nam Kha nhướng mày, nói với hệ thống :” Ta đây không tính là ooc đi.”
Hơn nữa trận đầu tiên của thi đấu môn phái chính là xách nước, hắn nhìn bóng lưng Thẩm Ký nho nhỏ đi đằng xa, nghĩ thầm, nhóc con, ta đây chính là giúp ngươi, đến lúc đó ngươi dành được vị trí thứ nhất, có cảm tạ ta cũng không kịp.
Hệ thống yếu ớt nói :” Nhưng mà cảm nhận được trình độ hắc hoá của đối tượng cứu vớt tăng thêm 5%…”
Từ Nam Kha :”…” Không nên dễ mang thù như vậy nha, càng không nên có thù tất báo nha, chỉ là xách nước thôi mà QAQ. Hiển nhiên hắn đã giúp Từ Chân kéo thù hận của Thẩm Ký.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~~~

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 8

Chương 8

Nguyên bản trong game, Thượng Hư chân nhân đầu tiên thu Thẩm Ký làm đồ đệ, sau đó mới thu Lý Nhược Phong, cho nên ban đầu vẫn bảo hộ Thẩm Ký rất nhiều. Nhưng có thể do Từ Nam Kha chen một chân vào, sự bảo hộ này còn chưa bắt đầu đã bay mất không còn.
Đối với việc này Từ Nam Kha cũng không có biện pháp gì, hắn cũng thực tuyệt vọng! Sớm biết sự tình như vậy, hắn sẽ không mở ra nhiệm vụ chi nhánh, mà trước khi mở ra hệ thống cũng không thèm nhắc nhở.
_____ nói tóm lại, hiện tại liền biến thành Thẩm Ký cùng Lý Nhược Phong đồng thời lên núi.
Mấy ngày nay chính là thời gian Thanh Nguyên phái chiêu thu đệ tử được tổ chức mỗi năm một lần.
Thanh Nguyên phái có một quy củ bất thành văn[1]. Hết thảy các đệ tử mới lên núi, trước tiên sẽ bị phân phối đến làm thủ hạ người hầu cho sư huynh, làm việc sau ba tháng sẽ tham gia thi đấu môn phái.
[1]Luật lệ được tạo ra không bằng bất cứ văn bản pháp quy nào, được mọi người ngầm công nhận.
Tại thi đấu môn phái, những người đứng đầu có thể được các trưởng lão chọn làm đệ tử thân truyền. Những người còn lại có thực lực không chênh lệch lắm cũng có thể coi là ưu tú, được thu làm đệ tử nội môn. Còn những người xếp cuối, chỉ có thể vẫn luôn một đường đi xuống mà làm người hầu.
Lúc này trên Thiên Trọng Phong, mấy trăm tên đệ tử ngoại môn hoảng loạn mà đứng tại chỗ.
Khoảng chừng một nén nhang sau, chỉ thấy bảy hàng tử nội môn mặc đồng phục màu trắng cưỡi trên mây mà đến, đi đầu mỗi hàng là một đệ tử thân truyền, hoa văn Giáng Vân màu trắng phức tạp mà tinh xảo, khí độ phi phàm.
Từ Nam Kha đứng ở đám mây, đứng trước mấy trăm đệ tử ngoại môn nhìn qua một vòng, chỉ thấy đứng bên trong góc là một tiểu thiếu niên ước chừng mười ba tuổi, khuôn mặt tinh điêu ngọc trác*, giữa hai chân mày là một nốt chu sa, khí chất có mấy phần tối tăm. Cảm giác tồn tại tựa hồ rất nhỏ, im lặng không lên tiếng đứng ở một bên.
*Tinh điêu ngọc trác 精雕玉琢, chưa từng nghe qua, đại ý chỉ gương mặt như được trạm khắc từ ngọc.
Mấy ngày trước đây đem vết thương bị rắn độc cắn trên người Thẩm Ký chữa trị xong, Từ Nam Kha vẫn luôn dùng thần thức theo dõi y, vốn tưởng rằng sau khi Thẩm Ký gặp Thượng Hư chân nhân đối xử lạnh nhạt, sẽ không lên Thanh Nguyên phái. Lúc này trong đám đệ tử tìm được y, Từ Nam Kha mới thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ như thế nào, Thẩm Ký vẫn là lên núi, cốt truyện tiếp theo có lẽ vẫn như cũ mà đi.
Đám đệ tử mỗi người đều ăn mặc khác nhau, vẻ mặt khác nhau, đối với tiền đồ trong tương lai đều mờ mịt. Mà trong đám bọn họ, có một người ngẩng đầu ưỡn ngực, lộ vẻ đã định liệu hết thảy nên đặc biệt gây chú ý. Hắn tựa hồ có quan hệ cực tốt với các đệ tử xung quanh, lấy hắn làm trung tâm mà tụ tập thành một vòng tròn nhỏ.
Hành động như thế, tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của Từ Nam Kha, hắn thu hồi ánh mắt trên người Thẩm Ký, bất động thanh sắc liếc mắt quan sát thiếu niên này___ vô cùng lạnh lợi, chỉ là trong mắt mang theo một phần tính kế cùng con buôn*, khiến cho gương mặt nguyên bản thiên chân vô tà lại thêm mấy phần linh khí[1].
*Đại khái ý nói giống những người đi buôn, giảo hoạt tính toán ….
[1] Nguyên văn là 灵气 linh khí : hiểu biết, có năng lực phân tích, giải quyết vấn đề, năng lực thần kỳ.
Cùng lúc đó, hệ thống trong đầu cũng không ngừng đích đích đích mà kêu :” Mau bắt lấy nhân vật xuyên qua.”
Từ Nam Kha cao quý lãnh diễm nói :” Đã sớm nhận ra, còn thèm chờ ngươi nhắc nhở, hiện tại nói cho ta tu vi của hắn đến mức độ nào rồi?”
Hệ thống :” Người xuyên qua so với vai chính ban đầu có hơi yếu hơn chút, nhưng dù sao cũng là hệ “lửa” Thiên linh căn, cho nên hắn đã đạt Luyện khí tầng ba.”
Ha.
Nguyên chủ là một thiên tài chân chính, thậm chí có thể cùng hắn sóng vai. Còn hàng nhái này đương nhiên là không bì kịp.
Từ Nam Kha bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt.
Ai ngờ hắn chỉ thoáng nhìn như thế, lại bị Lý Nhược Phong___ cũng chính là hàng nhái xuyên qua thành nam chính này, thu hết vào đáy mắt.
Lý Nhược Phong cúi thấp đầu, khoé miệng hiện lên một đường cong không dễ phát hiện. May là hắn trước khi xuyên qua đã đem trò chơi này chơi mấy trăm lần, đối với nhân sinh của vai chính rõ như lòng bàn tay.
Nếu xuyên thành vai chính, đương nhiên phải sống thật sảng khoái một phen, bằng không lại làm thất vọng trò chơi này cho hắn cơ hội xuyên qua đây. Hắn vừa sinh ra đã là hệ “lửa” thiên linh căn, mặc dù trưởng thành ở vùng quê nghèo phải chịu chút khổ cực, thế nhưng sau khi lên Thanh Nguyên phái, bởi vì có tư chất xuất chúng cùng tính tình cởi mở, cấp tốc trở nên “chúng tinh củng nguyệt”[2].
[2] Chúng tinh củng nguyệt 众星拱月 : ông sao vây quanh ông trăng.
Đương nhiên cũng không thiếu bọn chuột nhắt tiến lên khiêu khích___ bằng không làm sao cho hắn hưởng khoái cảm vả mặt người khác đây. Những tên pháo hôi ( bia đỡ đạn ) kia đều bị vầng sáng nam chính đè bẹp, mặc dù nhân vật phản diện mạnh hơn hắn, hắn cũng có thể giả heo ăn thịt hổ lần lượt vượt qua mọi chông gai. Cuối cùng đại thu hậu cung vô số, đại thu ngàn ngàn vạn vạn tiểu đệ, trở thành truyền thuyết chí cao vô thượng[3] của Tu Chân giới.
[3] Chí cao vô thượng 至高无上 : Cao nhất, tối đa, tột bậc
Mà trong đó, một trong những pháo hôi đầu tiên có năng lực mạnh nhất chính là người vừa liếc mắt nhìn mình kia, Từ Chân. Người nọ là chưởng môn chi tử, các đệ tử trên dưới Thanh Nguyên phái đều có chút kiêng kị hắn, bất quá hắn cũng là một cái Địa linh căn, bởi vậy luôn luôn đố kị những người có tư chất tốt hơn hơn hắn.
Trong đó người bị hắn ghi hận nhất, chính là hệ “lửa” Thiên linh căn Lý Nhược Phong.
Năm đó vai chính bị hắn lên núi làm người hầu, phải chịu không ít khổ. Nhưng dù sao người này cuối cùng cũng chết thực thảm, vạn kiếm xuyên tim bị đâm thành con nhím, trước khi chết còn bị vai chính làm cảm động, trở thành tiểu đệ của vai chính.
Lý Nhược Phong ở trong lòng tính toán cốt truyện, hắn quyết định vẫn đi theo nội dung phát triển của vở kịch, vẫn là tiến vào làm người hầu cho Từ Chân đi, dù sao dựa theo nội dung vở kịch đi mới là vương đạo. Hắn có chút trào phúng mà liếc nhìn Từ Chân, trong ánh mắt mang theo một loại nhìn thấu tương lai, đầy vẻ thương hại.
Mà Từ Chân____ cũng chính là Từ  Nam Kha, đối với ánh mắt thương hại của hắn hoàn toàn ngoảnh mặt làm ngơ.
Tiểu tử hàng nhái, ai thương hại ai, còn chưa biết được đâu.
” Từ Chân sư đệ, đến phiên ngươi tuyển người.” Đại sư huynh Huyền Thanh đứng bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở, Từ Chân là chưởng môn chi tử, tuy rằng tư lịch ( sự từng trải) cùng tư chất không đủ, nhưng mọi chuyện đều phải nhường hắn.
Từ Nam Kha chắp tay đứng thẳng, ngước mắt nhìn lại, mấy trăm đệ tử trên Thiên Trọng Phong đều nơm nớp lo sợ mà nhìn hắn.
____ hiển nhiên, tiếng xấu chưởng môn chi tử Từ Chân tính tình kì quái, tính cách ác liệt, khó mà ở chung đã truyền ra ngoài, không có ai muốn lên núi của hắn, bị hắn coi như nô lệ mà sai khiến.
Ở trong đám người, Lý Nhược Phong mỉm cười có vẻ hoàn toàn không phù hợp, hắn ước mơ mà đứng ở nơi đó, phảng phất đối với Từ Chân vô cùng sùng bái______ trên thực tế, dựa theo nguyên nội dung vở kịch, người thứ nhất Từ Chân chọn chính là Lý Nhược Phong.
Là người đầu tiên được chọn tự nhiên vô cùng gây chú ý, làm hết thảy sư huynh đệ đều phải liếc mắt một cái, có thể nói là gây ra một trận náo động lớn.
Nhìn Từ Chân gương mặt hung hăng mà lạnh nhạt, Lý Nhược Phong âm thầm chế giễu, đồ pháo hôi này thật là giỏi giả vờ giả vịt nha, cũng chỉ là một cái Địa linh căn mà còn đắc ý như vậy, cuối cùng cũng không phải là chết dưới kiếm của mình sao. Nghĩ như vậy, hắn lại ra vẻ vui mừng nhìn Từ Chân vung tay áo lên, đám mây chậm rãi di động.
Từ Chân giẫm trên không trung, dường như đang đi trên một bậc thang vô hình, từng bước từng bước, trầm ổn trấn định mà đi xuống, áo bào bay phần phật.
Chúng đệ tử cũng nín thở, ánh mắt không chớp mà nhìn chằm chằm Từ Chân.
Lý Nhược Phong rũ mi mắt, ánh mắt liếc đến cánh tay đang hướng về phía mình, tim đập loạn, nụ cười đắc ý bên khoé miệng càng sâu. Hắn biết chắc Từ Chân đầu tiên sẽ chọn hắn, dựa theo bản tính của Từ Chân, tuyệt đối căm ghét các đệ tử có tư chất tuyệt hảo, đầu tiên nhất định sẽ ôm đồm lên núi, sau đó mạnh mẽ chèn ép, nhưng ngược lại chính là mang đến thật nhiều cơ duyên cho Lý Nhược Phong.
Ai ngờ, ngay tại lúc này, bàn tay thon dài lại nhấc cao lên một chút.
Dường như động tác cố ý thả chậm, Lý Nhược Phong trơ mắt mà nhìn cái tay kia dịch ra xa mình, đè xuống bả vai một thiếu niên khác đứng ở trong góc.
Thời gian trong nháy mắt như dừng lại.
Đệ tử xung quanh lập tức nổi lên tiếng xì xào bàn tán.
Lý Nhược Phong nụ cười cứng ngắc, cơ hồ xuất hiện một tia khiếp sợ, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Từ Chân chọn một đệ tử hắn chưa từng thấy. Nhưng nhìn dung mạo người kia như vậy, nhất định không phải người bình thường.
Lý Nhược Phong tỉ mỉ suy nghĩ một chút vẻ mặt các nhân vật trong game, lúc này cả người mới run lên, cư nhiên là Thẩm Ký! Y là nam số hai trong trò chơi này, nửa trước của nội dung vở kịch đều đang ngủ đông, phần sau đột nhiên hắc hoá, trở thành boss phản diện cuối cùng, có thể cùng hắn đánh ngang tay*.
*Nguyên văn là 和他打时差点没掉光全部的血,  cùng hắn đánh lúc ấy thiếu chút nữa không rớt quang toàn bộ huyết, đại ý đánh nhau với Thẩm Ký thường không mất hết máu, ta không biết diễn đạt như nào cho xuôi, nên để như kia, nàng nào biết diễn xuôi thỉnh giúp ta.
Nhưng là ___ sao có thể? Thẩm Ký không phải đã lên núi trước một năm sao, như thế nào lại cùng hắn đồng thời lên núi? Mà người Từ Chân chọn đầu tiên phải là hắn ___ rõ ràng phải là như vậy!
Thẩm Ký cúi thấp đầu, dường như đối với tiếng nghị luận bàn tán xung quanh không hề nghe thấy, y là vì người kia mới lên núi, lúc này tiến vào chỗ của ai, cũng không quan trọng.
Từ Nam Kha đè lại bả vai Thẩm Ký, hơi hơi dùng sức, đem y kéo lên đụn mây, dẫn hắn quan sát chúng đệ tử, sau đó không mặn không nhạt nói :” Từ sư đệ, nhưng hắn chỉ là …”
Nửa câu còn lại, Huyền Thanh tốt bụng mà không có nói tiếp.
Từ Nam Kha khoé miệng co lại, không sai, đây cũng là do hắn sơ sẩy. Trong nguyên tác mẹ kế vụng trộm đút độc kim liên cho Thẩm Ký, vừa vặn áp chế hệ “nước” Thiên linh căn trong cơ thể y, làm y khi lên Thanh Nguyên phái liền bị những đệ tử khác cười nhạo. Mà khi trải qua nhiệm vụ phụ tuyến, sau khi mẹ kế biết Thẩm Ký là hệ “nước” Thiên Linh căn, lại càng thêm ghen ghét, trước khi đuổi y ra khỏi Hầu phủ đã ép buộc Thẩm Ký ăn độc Kim Liên.
______ vốn dĩ hắn định nhìn chằm chằm Thẩm Ký, không cho mẹ kế có cơ hội đút độc cho y, nhưng lại không nghĩ tới sẽ bị giam ở Thí Luyện Phong những hai năm.
Bất luận thế nào Thẩm Ký cũng đã từ Thiên linh căn xuống Phàm linh căn, có lẽ cốt truyện này là không thể nào thay đổi.
Thẩm Ký đứng phía sau Từ Chân, khẽ cụp mắt, hai tay rũ xuống dần siết chặt lại. Hắn cũng đang nghĩ biện pháp giải độc cho mình, đây cũng là một trong những lý do y lên Thanh Nguyên phái, y muốn vào Tàng Thư Phong của Thanh Nguyên phái.
Tuy rằng Huyền Thanh không nói hết câu, nhưng mấy vị sư huynh đệ đứng trên đụn mây trong đầu đều đem lời của hắn tự động bổ sung___ tên đệ tử này chỉ là một cái Phàm linh căn không đáng để ý mà thôi.
Thiên địa phàm hư không*. Từ Chân sư huynh luôn luôn tranh cường háo thắng, cư nhiên không chọn đệ tử tư chất Thiên linh căn mà chọn Phàm linh căn? Trong lòng bọn họ đã khiếp sợ không nói lên lời, chỉ là Từ Chân lúc này đang ở trước mặt, cũng không tiện nghị luận sôi nổi, chỉ có thể giấu ở trong lòng, lặng lẽ cùng nhau trao đổi ánh mắt.
* 天地凡虚空 Thiên địa phàm hư không, không rõ, ta chưa từng nghe qua nghĩa của câu này. Ta giải nghĩa thông dụng của từng từ mong các nàng có thể tự hiểu : Thiên địa 天地 – trời đất, Phàm 凡 – bình thường, cõi trần, hễ là, đại khái… , Hư Không 虚空 – hư ảo, trống không…
Mà phía dưới tân đệ tử cũng dồn dập nghĩ, chẳng lẽ người này lại có bản lĩnh thâm tàng bất lộ* gì , làm cho Từ Chân sư huynh phải nhìn với ánh mắt khác ?
Lý Nhược Phong lúc này đã sợ ngây người, cả người như bị sét đánh, sự tình xảy ra hoàn toàn vượt khỏi tầm khống chế của hắn, chẳng hiểu ra sao lại xuất hiện Thẩm Ký, này cùng nội dung vở kịch hoàn toàn là bất đồng!
Chờ chút, nếu không thể lên ngọn núi của Từ Chân, phần sau cốt truyện có cơ duyên gặp được pháp bảo làm sao thực hiện?
Hơn nữa, trơ mắt nhìn trung tâm náo động biến thành Thẩm Ký, hắn sao có thể nhịn ? Rõ ràng hắn mới là vai chính ____
Lý Nhược Phong đứng ra một bước, vội vàng nói :” Từ Chân sư huynh, xin dừng bước.”
Câu nói này làm mọi người đang khiếp sợ mau chóng hồi phục tinh thần, đều hướng hắn nhìn sang.
Từ Nam Kha nheo mắt lại, từ trên cao nhìn xuống mà liếc hắn một cái.
Cái liếc mắt lạnh lùng này không biết sao làm Lý Nhược Phong toàn thân đều run lên.  Hắn lập tức biến thành trung tâm mọi ánh nhìn, áp lực tăng vọt.
Thế nhưng vừa nghĩ tới Từ Chân chỉ là chỉ là một cái NPC pháo hôi, hắn tự tin lại nổi lên, hơi chắp tay, mở miệng lên tiếng :”Ta là đệ tử lên núi Lý Nhược Phong, sùng kính Từ Chân sư huynh đã lâu, không biết có thể tiến vào làm người hầu trong núi hay không ?”
Từ Nam Kha nghĩ thầm, hàng nhái này quả nhiên là muốn dựa theo cốt truyện mà đi, kì thực hắn cũng dự định là sẽ đem hàng nhái thu lên núi, dù sao đem thả ngay dưới mắt mới có thể theo dõi được nhất cử nhất động. Mới vừa rồi không chọn hắn, chẳng qua là muốn dập tắt một chút uy phong của hắn mà thôi.
Hiện tại, liền để cho ba ba Từ Nam Kha này dạy ngươi học làm người.
“Ah?” Từ Nam Kha nhàn nhạt mở miệng :” Nhưng ta thấy ngươi, ngọn nguồn bất chính, căn cơ bất ổn, khả năng tiến triển tu vi không lớn.”
Hắn chuyện này quả thực là đang không chớp mắt mà nói nhảm, chứ có ai trên đời này từng thấy hệ “lửa” thiên linh căn không tiến triển được! Nhưng Lý Nhược Phong cũng không có cách nào phản bác lời này ngay tại đây, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, trơ mắt nhìn chúng đệ tử xung quanh quăng tới ánh mắt cười trên sự đau khổ của người khác, dường như hình tượng của mình trong lòng bọn bọ lúc trước trong chốc lát vỡ tan.
Tính cách Từ Chân vốn ngoan liệt, thích đùa cợt người trước đám đông, cho nên các sư huynh sư tỷ khác cũng không cảm thấy kinh ngạc.
Lý Nhược Phong thực sự là căm tức vô cùng, cưỡng bách chính mình kiềm chế không thể bộc phát, nói :” Nếu Từ Chân sư huynh cảm thấy như vậy, nghiêm sư xuất cao đồ*, ta càng phải theo ngươi lên núi. Kính xin Từ sư huynh chỉ giáo nhiều hơn, côn bổng** tuỳ ý.”
*Thầy giáo nghiêm khắc dạy ra học trò giỏi giang.
**Đã chú thích ở chương trước.
Nói tới chỗ này, đã đem tư thái ép xuống vô cùng thấp, chỉ thấy Từ Chân không chút gợn sóng nói :” Nếu ngươi ngươi cấp bách như vậy, ta cũng không tiện ngăn ngươi đi cùng ta, liền lên đây đi.”
Lại còn từ đám mây thả ra một chiếc thang mây, làm cho hắn phải tự bước từng bước mà leo lên. Đãi ngộ so với Thẩm Ký vừa nãy được hắn tự tay đưa lên quả thực là thiên nhưỡng địa biệt (lệch trời cách đất)! Lý Nhược Phong cơ hồ đã nghiến răng đến muốn nát, đè nén lửa giận trong lòng, từng bước một leo lên.
Nguyên bản thời điểm Từ Chân chọn hắn đầu tiên, sẽ có sư huynh kinh ngạc thốt lên một tiếng, tên đệ tử này cư nhiên lại là hệ “lửa” thiên linh căn, như vậy tất cả mọi người sẽ biết hắn chính là tư chất ngàn năm khó gặp trong truyền thuyết_____ nhưng là bây giờ, tất cả đều không có, hắn đã trở thành một con chó xù đuổi theo Từ Chân để được lên núi, đừng nói đến tiết mục vả mặt hắn chờ đã lâu, mà ngay cả một chút khoái cảm cũng không có luôn được không!
Lý Nhược Phong nghẹn khuất mà theo Từ Chân về tới ngọn núi, sau đó lại có mấy đệ tử không được chọn lựa đưa lên.
Như vậy, trên núi của Từ Chân có tổng cộng 7 tân đệ tử.
Bất quá, tốt xấu gì dựa theo nội dung vở kịch, lên ngọn núi của Từ Chân, Lý Nhược Phong cũng được tiến vào gian phòng to lớn nhất, sau đó liền bắt đầu bắt tay tu luyện, mấy ngày nữa đã bắt đầu tỉ thí môn phái, mà trong lần thi đấu này, hắn dành được vị trí thứ nhất, trở thành đệ tử thân truyền của thủ toạ trưởng lão Thanh Nguyên phái Thượng Hư chân nhân____thời điểm đó chính là bước đầu tiên hắn được mọi người chú ý.
Nghĩ tới đây, cảm giác nghẹn khuất trong lòng cũng tản đi. Đồng thời khinh thường nghĩ, Từ Chân dù gì cũng chỉ là con NPC pháo hôi mà thôi, có thể là chương trình game xảy ra chút vấn đề gì đó, thăng cấp độ khó đánh quái của nhân vật chính cũng nên!
Mà Thẩm Ký kia, cũng chỉ là một cái nam số hai, giai đoạn đầu tiên linh căn của y căn bản không có thức tỉnh, chính là cái thứ vô dụng, không đáng để ý tới. Coi như lên núi muộn một năm, cũng chỉ có thể càng vô dụng
Tác giả có lời muốn nói : ngày hôm nay đổi mới ~ .