Muốn tìm cái gì nà ♥♥ ~~

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

List đam mỹ tổng hợp

Ta mới bắt đầu chính thức đọc đam mĩ được một thời gian, trước giờ ta toàn xem phim không :))) . Vậy nên list này là ta ghi lại những bộ ta đã đọc, và độ yêu thích của ta với những bộ đó.
Có convert có edit, nhưng phần lớn sẽ là convert 🙂 Ta chỉ dẫn link edit, còn nếu nàng nào muốn đọc convert thì có thể vào đây  hoặc đây hoặc đây hoặc đây  .Thực ra là cùng một nhà cả nhưng có nhiều địa bàn quá = ))))
Bộ nào ta rất thích sẽ là màu đỏ.
Bộ nào ta thấy bình thường, đọc rồi mà vẫn nhớ nội dung sẽ là màu xanh.
Bộ nào ta không thích, ta không có hứng thú, không thể đọc hết, đọc rồi nhưng không ấn tượng thì là màu đen.
1.  魔道祖师 Ma Đạo Tổ Sư – 墨香铜臭 Mặc Hương Đồng Xú
Thể loại : trọng sinh, dị thế, cổ trang, thần quái, tu chân, huyền nghi, linh dị,thiên tác chi hợp, cường cường, ngọt ngào sủng ái, 1vs1, HE
Nhân vật chính: Ngụy Vô Tiện ( Ngụy Anh ), Lam Vong Cơ ( Lam Trạm ) ┃ phối hợp diễn: yêu ma quỷ quái ┃ cái khác: mãn cấp trọng sinh, vương bát khí, trang B, cẩu huyết, có bệnh.
Couple: Cao quý lãnh diễm (Băng sơn muộn tao) công x Tà mị cuồng quyến (Thánh mẫu lưu manh phong tao) thụ
Ta rất thích bộ này, nội dung quá hay :))) Lúc ta đọc bộ này là vào ban đêm nên có hơi sợ, nhưng mà chùm chăn rồi đọc thì kích thích cực kì :))
Bộ này là nhiều nhà hợp tác với nhau làm nên dẫn link khó, ta ghi chú ở từng link, thỉnh các nàng xem kĩ 🙂 Các link hỏng ta không dẫn nữa nhé 🙂
Link chương 1-120 ( nhà có đặt pass) : https://robinrhone.wordpress.com/2016/06/24/madaotosu-mucluc/
Các nhà khác edit thì xoá wordpress hết rồi :((
*Nhà này chuyên dẫn link đam mỹ, có dẫn link MĐTS (Pass chủ nhà đã cho sẵn, chỉ cần nhập) : https://chintarinmochin.blogspot.com/p/ma-ao-to-su.html
Ta đánh dấu * ở nhà trên cho các nàng vào đó muốn tìm truyện gì thì vào đó tìm cho dễ thôi :), nhà đó dẫn link Ma Đạo Tổ Sư là link ra wattpad này, và wattpad đã được cho phép re-up full: https://www.wattpad.com/story/71223805-%C4%91am-m%E1%BB%B9-ma-%C4%91%E1%BA%A1o-t%E1%BB%95-s%C6%B0-huy%E1%BB%81n-huy%E1%BB%85n-tu-ti%C3%AAn-edit
2. 天官赐福 Thiên Quan Tứ Phúc – 墨香铜臭 Mặc Hương Đồng Xú
Tấn Giang đã cấm edit bộ này!
Bộ này rất hay, hay cực kỳ, nhưng ta chỉ cho 8.5 vì ta lười nhập pass để đọc edit nên ta đọc convert, nhiều chỗ đánh quái với lời nói của nhân vật ta không hiểu :)))
Thể loại: Tiên hiệp tu chân, Thao thiên lật địa yêu tinh quỷ vương công x Tiên phong đạo cốt nhặt ve chai thần tiên thụ.
Bộ này đâu đó trên wattpad có re-up bản edit từ chương 1 – chương 139, các nàng có thể lên wattpad tìm.
Hiện nay nhà https://kinhhoathuynguyet2806.wordpress.com/ đang edit từ chương 139 đến hết, do Tấn Giang đã cấm edit nên đương nhiên là có pass.
Trên wattpad có bản convert của tài khoản Pipgucci dễ hiểu hơn, các nàng tự tìm nhé 🙂
3. Ách ba – Thuỵ Giả 
Thể loại: Giang hồ, mỹ công sửu thụ, pink, HE
4. Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện – Mặc Hương Đồng Xú
5. Cấm Cung – Mạt Hồi 
Thể loại: đam mỹ, cổ trang, cung đình, 1×1, niên hạ công, ấm áp, HE
6. Báo ân kí -公子欢喜  Công Tử Hoan Hỉ 
Ta thích sự miêu tả cảnh làng quê của bộ này, tả rất đẹp, ta rất thích 🙂
7. Dung Quân – 公子欢喜  Công Tử Hoan Hỉ
Ta là fan của Công tử a ~~~~ Các nàng cứ tìm đọc tất cả các bộ của Công tử đi 🙂 Nhẹ nhàng lắm.
Thể loại : vườn trường, mối tình đầu
Bộ này, ta chỉ thích mỗi lần công đỏ mặt. Chấm hết!
Motip quen thuộc, đọc đoạn đầu là ta biết đoạn cuối kiểu gì cũng có chi tiết nghỉ tết dắt nhau về nhà QAQ
9. Thê vi thượng – Lục Dã Thiên Hạc 
Ta đọc 2 chương thì dừng vì ta không thích truyện kiểu này. Nhưng ta thấy rất nhiều người thích :)))
Thể loại: Đam mỹ, trọng sinh, công sủng thụ, HE
Link edit chương 1 – chương 44 : https://yuyu0108.wordpress.com/hoan/the-vi-thuong/
10Anh Hùng Mạn Tẩu – Địch Hoa
Thể loại : Nhất công , nhất thụ, hài , HE
11. Giang Lạp – Hắc Sắc Địa Bản 
Thể loại : Chủ công, trùng sinh, cổ đại, trước ngược công sau ngược tra thụ, đổi thụ, thụ chính quy rất si tình, trung khuyển, sủng công, chiếm hữu dục mạnh, trước kết hôn sau yêu, HE.
Bản convert full có trên wattpad.
13. Bình mật ong – Nhất Cá Mễ Bính
Thể loại : tự ti trá hình băng sơn công X dương quang hiểu chuyện thụ, gương vỡ lại lành, hiện đại, chủ thụ, HE, điềm văn.
14. Trọng sinh chi Lãnh quân loãn tâm – Hiên Viên Quỷ Hồ
Thể loại : Đam mỹ, trọng sinh, cổ trang, giang hồ, tình hữu độc chung, kho báu, tuyệt thế võ công, 1×1, ấm áp, công sủng thụ, HE~
15. Bạn diễn – Thất Ưu 
Thể loại : Hiện đại, cuộc sống đô thị, niên hạ, xoay quanh quay chụp GV.
Truyện của nhà Diệp Chi Dạ Nguyệt , tìm không thấy Link.
16. Quân Sách – Phù Phong Lưu Ly (On-going)
Thể loại :
17. Ông xã đừng sợ – Tiết Tháo Quân (Drop)
Thể loại : Khoái xuyên, 1×1
18. Thịnh sủng siêu sao – Hạo Hãn (Drop)
Thể loại : Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, kim chủ lão công vs minh tinh ngạo kiều thụ, chủ thụ
19. Giáo chủ muốn ly hôn – Love Ngư Đại ( On-going)
Thể loại: Hiện đại, cổ xuyên kim, chủ thụ, giới giải trí, hài, bối cảnh giả tưởng, hôn nhân đồng tính hợp pháp, giáo chủ thụ x phúc hắc ảnh đế công, HE
20. Thư Của Tề Nhạc Tư – Tần Tam Kiến
Thể loại : Thương tích khắp người tự ti công X dương quang lạc quan thụ, hiện đại, nhật ký + thư thể
21. [Đủ] Ở rể – Tửu Thôn Bắc Hải
Thể loại : Phúc hắc cường thế bố vợ công x tâm cơ tàn nhẫn con rể thụ, dân quốc, niên thượng, báo thù, có ngược có ngọt, có thịt.
22. Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba + Giang Hồ Biến Địa Thị Thổ Hào – Ngữ Tiếu Lan San
Thể loại : Biến thái lưu manh giả danh thâm tình Cung chủ công x Mỹ mạo ngoan hiền nhưng suy nghĩ thoát tuyến Thiếu chủ thụ, Cổ trang, 1×1, xuyên không, hài, HE
23Bình hoa – Khốn Ỷ Nguy Lâu
Thể loại : Lược tra công Tần Trí Viễn x Ôn nhuận tiêu sái thụ Cố Ngôn, Đam mĩ tiểu thuyết, hiện đại đô thị, minh tinh, nhất thụ nhất công, HE.
24. Cựu Mộng – Khốn Ỷ Nguy Lâu
Thể loại : phúc hắc ích kỷ công x bệnh thần kinh tiêu sái thụ, hiện đại, cường cường, thanh mai trúc mã, ngụy chú cháu, ngược xen ngọt, gương vỡ lại lành, 1×1, GE.
25Ân hữu trọng báo – Quyết Tuyệt
Thể Loại : Quỷ súc, độc chiếm, bệnh xà tinh công x nhân thê thụ, Chủ công, trùng sinh, tình hữu độc chung, báo thù rửa hận

Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 24

Chương 24 : Sòng bạc (1)

Lúc này hắn mới buông ấm trà trong tay, đánh giá từ đầu đến chân Thẩm Ký một phen, Thẩm Ký một thân bạch y, đeo kiếm đứng ở một bên cửa, nghiễm nhiên là một bộ dáng đệ tử chính đạo căn chính miêu hồng*, so với ba năm trước đây có thể nói là đã xảy ra biến hoá cực kì lớn, trong đó biến hoá nhất chính là, hiện tại y cũng đã là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, nhưng vì sao vẫn còn không dựa theo cốt truyện đi thích Từ Linh____(*根正苗红 : đức cao vọng trọng, lớn lên có tiền đồ)
Có lẽ là tâm tư ái muội của thiếu niên không muốn biểu lộ ra, nhưng tốt xấu gì cũng phải có chút dấu vết để lại chứ!
Mà trong suốt ba năm qua Thẩm Ký chưa nói với Từ Linh một chữ nào, thậm chí còn thanh tâm quả dục đến mức không có nửa điểm không giống với độ tuổi thanh xuân tươi đẹp này của y, dọc theo đường đi cũng không phải không bắt gặp những cô nương Giang Nam xinh đẹp, nhưng tiểu tử này đều là mắt nhìn thẳng, đối với con gái người ta đều là một bộ dáng ngoảnh mặt làm ngơ.
Đây chính là vấn đề làm Từ Nam Kha gần đây suy nghĩ đến cả trăm lần cũng không ra, hiện tại nghe thấy Thẩm Ký hỏi như vậy, tiếng chuông cảnh báo trong lòng không ngừng kêu vang, một ý niệm lập tức hiện lên trong đầu, nhưng hắn còn chưa kịp nghiền ngẫm thì ý niệm đó đã nhanh chóng biến mất. Nghĩ lại cũng thấy có chút hợp lý, mấy năm nay Thẩm Ký rất ít xuống núi, ngày ngày cùng hắn ở chung trên Lạc Nhật Phong, nên mới tạo cho Thẩm Ký ảo giác ngày ngày chỉ có thể xoay quanh sư huynh.
Ngón tay Từ Nam Kha gõ gõ lên mặt bàn, cật lực trấn định mà mở miệng :” Thẩm Tiểu Ký, ngươi càng ngày càng trưởng thành, không thể quá mức ỷ lại vào ta.”

Hắn nói những lời này vốn là muốn khuyên bảo, âm thanh phát ra cũng cực kỳ ôn nhu, ai ngờ sắc mặt Thẩm Ký lập tức biến đổi, trực tiếp ngồi ở bên giường, vẻ mặt biến hoá không ngừng, một lúc lâu cũng không nói gì.
Từ Nam Kha gõ gõ hệ thống :” Chẳng lẽ những lời này của ta đã chọc đến điểm mẫn cảm của y? Xem giúp ta mức độ hắc hoá đi.”
Hệ thống nói :”Không có biến hoá, chỉ là sau khi rời khỏi Thanh Nguyên phái, độ sảng khoái liền gia tăng rất ít.”
Từ Nam Kha hiểu rõ nói :” Không có Thần Khí không có tiểu đệ, ngay cả hậu cũng còn chưa khai mở, độ sảng khoái đương nhiên sẽ không gia tăng, chỉ là tuyến vai chính đã chuyển đến trên người y, lập tức y có thể bắt đầu thu hậu cung.”
Hai người không nói chuyện một lúc lâu, không khí trong chốc lát có chút quỷ dị.
Thẩm Ký đột nhiên đứng lên, không đợi Từ Nam Kha phản ứng lại đã đẩy cửa đi ra ngoài.
Từ Nam Kha bị hành động hôm nay của y làm cho có chút không hiểu ra sao, theo bản năng liền đứng lên đi đến cạnh cửa, vốn định đuổi theo y, sòng bạc này rất loạn, hắn lo lắng sự an toàn của Thẩm Ký_____ nhưng bất chợt dừng lại bước chân, nghĩ thầm, chưa chắc đã là Thẩm Ký quá mức ỷ lại vào hắn, hắn đối với Thẩm Ký cũng tại sao lại phối hợp như vậy chứ, nếu là vì tích phân cũng không khỏi đã làm quá mức, chẳng lẽ chỉ chốc lát người không ở trước mắt liền lo lắng nhớ mong sao? Đây cũng không phải việc mà Từ Chân có thể làm ra.
Từ Nam Kha ở trong phòng đi qua đi lại, không khỏi có chút tâm phiền ý loạn. Bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, thân ảnh Thẩm Ký xuất hiện ở cửa.
Từ Nam Kha hoảng loạn chạy ào tới nhảy lên ghế, làm như không có việc gì mà vuốt vuốt trường kiếm trong tay.
Thẩm Ký bưng một chậu nước, bên trong còn thả một cái khăn lông, y liếc mắt nhìn Từ Nam Kha một cái, tâm tình dường như chuyển biến tốt đẹp, ôn ngôn ôn ngữ đi tới nói : Sư huynh, lau mặt.”
Từ Nam Kha nhàn nhạt nói :” Ừm, ta tự mình làm____” không đợi hắn nói xong, Thẩm Ký đã đem khăn lông thấm đủ nước, thuần thục mà vươn tay lau mặt cho hắn.
Hai người dựa vào nhau rất gần, cơ hồ có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
Từ Nam Kha có thói quen việc gì cũng tự mình làm nấy, ở Lạc Nhật Phong cũng chưa từng được hầu hạ tận tình như vậy, không khỏi có chút không được tự nhiên, nhưng lại thấy một đôi con ngươi đầy ý cười của Thẩm Ký, liền tự cam chịu mà nghĩ, tuỳ y đi, chỉ cần y vui vẻ là được.
Vừa rồi từ bên cửa chạy đến ghế ngồi quá nhanh, tóc tai có vài phần hỗn loạn, Từ Nam Kha len lén gẩy gẩy một cái, ý cười trong mắt Thẩm Ký lại đậm thêm vài phần.
Dựa theo kinh nghiệm của Từ Nam Kha, hắn cảm thấy có lẽ hiện tại Thẩm Ký đang tiến vào thời kỳ trưởng thành của thiếu niên, đôi khi cảm xúc thay đổi thất thường, một lúc vui vẻ một lúc sau đã đùng đùng tức giận, ai mà chẳng có cái gọi là tuổi dậy thì, ngay cả hắn vào lúc dậy thì còn đem Cô Vụ sơn làm loạn đến nỗi gà bay chó sủa, trên dưới đều không yên đây.
“Sau khi kết thúc nhiệm vụ lần này, chúng ta có thể cùng hai vị sư huynh kia của ngươi đi địa phương một chuyến, ngươi nghĩ kĩ xem muốn đi địa phương nào?” Từ Nam Kha cởi giày lên giường, thuận miệng hỏi. Hắn lo lắng Thẩm Ký cứ suốt ngày nghẹn ở trên Lạc Nhật Phong như vậy, sẽ nghẹn ra một cái tật xấu gì thì hỏng.
“Cũng không có địa phương nào thực sự muốn đi.” Thẩm Ký đem nước đổ ra ngoài cửa sổ, chân khí quanh quẩn ở đầu ngón tay, nước trên khăn lông lập tức biến mất ở đầu ngón tay y, sau đó phất tay, khăn lông đã chỉnh chỉnh tề tề mà hạ xuống trên điếu thằng*. Đây cũng là do ba năm qua Từ Nam Kha yêu cầu y tập luyện, nên hiện tại y đã có thể điều khiển thuần thục các nguyên tố thuỷ. (*吊绳 : dây thừng, ở đây là loại dây được treo lên chuyên để treo khăn, quần áo,…)
“Nhưng mà sư huynh, sau khi nhiệm vụ kết thúc có thể đưa ta một cái đồ vật được không?” Thẩm Ký ngồi vào bên kia của bàn trà, thập phần tự nhiên mà vươn tay lấy chén trà Từ Nam Kha vừa mới để xuống, liền tại nơi mà hắn đã nhấp môi qua, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Từ Nam Kha bị lời của y làm thu hút sự chú ý, hỏi :” Thứ gì?”
Từ Trước đến nay hắn từng thấy Thẩm Ký đặc biệt yêu thích thứ gì, y giống như vô dục vô cầu, không có đồ ăn nào đặc biệt thích ăn, không có loại rượu nào đặc biệt thích uống, cũng không có nơi nào đặc biệt muốn đi, nhưng lại không biết, là do y thực sự không yêu thích thứ gì, hay là chỉ tạm thời chưa tìm được thứ gì có thể thoả mãn yêu cầu của y.
Nghĩ đến đây, Từ Nam Kha không khỏi nhíu nhíu mày, ngữ khí có thêm vài phần trịnh trọng :”Ngươi muốn cái đồ vật gì, chỉ cần nói, chỉ cần ta có thể lấy được, nhất định sẽ lấy về cho ngươi.”
Nghe thấy lời này của hắn, Thẩm Ký hướng hắn nhìn một chút, một đôi con ngươi đen bóng như có gì đó đột nhiên loé sáng, yên lặng nhìn hắn.
Từ Nam Kha bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm đến nỗi cả người đều không được tự nhiên, vừa muốn quát lớn để che giấu sự lúng túng, Thẩm Ký lại đột nhiên bổ nhào đến mép giường, xoay người trèo lên, vừa vặn đem nửa thân hình của hắn đè ở phía dưới, lại khẽ liếc hắn một cái, mặt đỏ lên, thật nhanh mà đem đầu vùi hết ở dưới gối, toàn bộ cơ thể lăn qua lăn lại.
Nửa cái chân của Từ Nam Kha bị y đè ở dưới thân, cũng nhịn không được đạp đạp ngực của y, cười rộ lên :” Làm gì thế, cũng đã bao lớn rồi? Như thế nào còn muốn giống tiểu cô nương học làm nũng?”
Một lát sau Thẩm Ký mới từ dưới gối đầu hé ra một gương mặt tuấn tú, nhìn về phía hắn, vành tai một màu đỏ rực, nhỏ giọng mà chậm rì rì nói :” Sư huynh, ngươi thật tốt.”
Bị y liếc mắt nhìn một cái, Từ Nam Kha khẽ nao nao, một lát sau lại bất động thanh sắc mà dời đi tầm mắt.
Hai người sóng vai nằm ở trên giường, Từ Nam Kha gối đầu lên một cánh tay, yên lặng tính toán một chút tích phân. Lúc này tích phân của hắn đã lên tới năm trăm năm mươi, cho nên thời gian ở lại thế giới này cũng càng ngày càng lâu, ngẫu nhiên gặp được một tình huống đặc thù cũng thể trực tiếp dùng tích phân để đổi.
” Sư huynh, ngươi vừa mới nói, ta muốn đồ vật gì cũng đều lấy cho ta?” Thẩm Ký nghiêng người sang một bên, chống đầu dậy, hai tròng mắt ở dưới ánh trăng phát ra ánh sáng lấp lánh :” Có phải thật hay không?”
Từ Nam Kha nói :” Đương nhiên.”
“Nếu ta nói ta muốn vầng trăng thì sao?” Thẩm Ký cười hì hì nói.
” ….Tiểu tử ngươi, vẫn là nằm mơ đi cho nhanh.” Từ Nam Kha kéo gối đầu của y, đầu y lập tức đập lên ván giường, phát ra một tiếng “bịch”
Thẩm Ký uỷ khuất sờ sờ đầu, nói :” Đùa thôi, ta cũng không có lòng tham như vậy, chỉ là chờ sau khi kết thúc nhiệm vụ lần này, sư huynh mua cho ta một cái mặt nạ là được.” Y đem đầu gối lên khoảng trống ở trên ván giường, phát quan trên đầu buông ra, tóc dài rối tung xoã lên vai, nhàn nhạt nói :” Bất cứ cái mặt nạ nào cũng được, nếu như có thể, thì tốt nhất là mặt nạ hình con thỏ, khi còn nhỏ mỗi dịp đến Tết Nguyên Tiêu, nhìn đến bên đường rất nhiều người bán, rất nhiều hài tử có, vẫn luôn thực hâm mộ….”
Từ Nam Kha nghe y lải nhải, trong lòng phát sầu, tính cách đứa nhỏ này càng ngày càng đổ vỡ, khi còn nhỏ cũng đâu có như vậy, nói ngủ liền ngủ mất tiêu.
Chờ đến nửa đêm, khi hắn tỉnh lại từ trong thân thể Từ Chân, bỗng nhiên nghe được một trận tiếng sáo kỳ ảo bên ngoài cửa sổ, giai điệu phi thường quen thuộc, chui vào trong tai hắn lại giống như ma chú, từng tế bào não đều đau đớn như bị xé rách, càng ngày càng đau, cơ hồ muốn đem hồn phách kéo đến.
Từ Nam Kha ngừng thở, tính toán nhịn một chút, vì thế nhắm mắt lại đi ngủ trong chốc lát, nhưng thanh âm kia càng ngày càng gần, càng lúc càng lớn, trong đầu như có từng trận sóng cuộn biển gầm, cuối cùng thực sự không nhịn nổi, người bên ngoài hiển nhiên là hướng về phía hắn mà thổi tới.
Nghiêng đầu nhìn Thẩm Ký bên cạnh, y vẫn đang nhíu mày ngủ yên, Từ Nam Kha xốc chăn lên, lặng yên không một tiếng động mà nhảy ra ngoài cửa sổ.
Sau khi hắn vừa nhảy khỏi phòng, trong đêm đen, Thẩm Ký mở mắt.
Bên ngoài sòng bạc quả thực yên tĩnh tựa như ngoài nghĩa trang, không ai có thể nghe được tiếng sao này, chỉ có một mình Từ Nam Kha nghe được nó mà thôi.
Bở vì đây chính là Chiêu Hồn khúc của Cô Vụ sơn.
Chân Thuỷ đạo trưởng ở trên Cô Vụ sơn thu nạp tổng cộng bốn đệ tử, khi Từ Nam Kha bị sư phụ mang lên núi, Đại sư huynh cùng Nhị sư huynh chẳng biết đã đi đâu, cả toà núi rộng lớn cũng chỉ có hắn, sư phụ và Tam sư huynh sống nương tựa lẫn nhau.
Mỗi người đều có riêng cho mình một bài Chiêu Hồn khúc, mà đoạn chiêu hồn này, chính là Chiêu Hồn khúc của Từ Nam Kha, trong thiên hạ chỉ có duy nhất ba người biết.
Từ Nam Kha chạy nhanh vòng qua góc tường, xoay người vào dưới mái hiên, chỉ thấy một đạo bóng trắng từ trong Sòng Bạc lướt ra, thân nhẹ như hồng ảnh*, Từ Nam Kha vẫn luôn đuổi theo cái bóng đến hơn ba con phố, đạo thân ảnh kia bỗng nhiên lại dừng lại trong một con ngõ nhỏ, trường cung trong tay nhẹ bắn, một đạo mũi tên bay ra, từ phía chân trời cắt xuống, đem hai người khoá trong một vòng cấm chế trong suốt.(*Chim nhạn)
Người nọ xoay người lại, lông mày chạm tóc mai, chính là Tạ Trường Khâm.
Từ Nam Kha mỉm cười, mật thanh truyền âm nói :” Tam sư huynh, ngươi khoẻ.”
————
Thẩm Ký : Ta vừa rời đi, sư huynh liền nôn nóng bất an.
Tác giả có lời muốn nói : Tuy là rất ngắn, nhưng mà Bảo Bảo, ta càng ngày càng kiên trì! Hi vọng các vị đại lão không có ghét bỏ!

Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 23

Chương 23

Theo nguyên cốt truyện, khi vai chính xuống núi thì toàn bộ thế giới vĩ mô* mới hoàn toàn mở ra, trình độ hung hiểm lớn đến nỗi những trò đùa trẻ con ở Thanh Nguyên phái lúc trước cũng không thể sánh tới. Nhưng là hung hiểm càng lớn, khả năng bắt được bàn tay vàng cũng càng lớn, căn cứ vào những hiểu biết của mình đối với cốt truyện, Từ Nam Kha cũng không thực sự lo lắng. (*đối tượng có quy mô lớn nhất, bao quát toàn hệ thống)
Nhưng sợ là sợ chính là vai chính đi tới thành Dương Châu lần này đã biến thành Thẩm Ký, mà Từ Linh cũng biến thành hắn, nhỡ đâu cốt truyện sẽ xuất hiện những sự việc hắn không có khả năng khống chế.
Hắn cùng Thẩm Ký, Huyền Lục, Huyền Thanh một hàng bốn người, sau khi nhận nhiệm vụ liền cáo biệt sư phụ cùng chúng đệ tử Thanh Nguyên phái, xoay người lên ngựa, một đường đi xuống phía nam.
Vì bọn họ ngự kiếm hai ngày nên tiết kiệm được không ít thời gian, vì thế không đến bảy ngày đã tới thành Dương Châu.
Lúc này đang là mùa đông giá rét, khắp nơi đều bị bao phủ bởi một màu tuyết trắng tinh. Trong thành đang là Tết Nguyên Tiêu, lẽ ra từng nhà đều phải treo đèn lồng khắp mái hiên hay trên tường, phi thường náo nhiệt, nhưng trong thành lúc này lại bị bao vây bởi một cỗ không khí âm trầm nặng nề, trên đường không có lấy một bóng người, ngay cả tiểu thương hay người bán hàng rong cũng không thấy một ai, cả toà thành giống như bị vây trong hầm băng.
“Đây chính là thành Dương Châu? Ta mới lần đầu tiên tới đây.” Thẩm Ký ôm kiếm, đi theo bên người Từ Nam Kha.
Từ Nam Kha liếc mắt nhìn y một cái, thấy đôi mắt y toả sáng, không che dấu được khí phách của thiếu niên. Không khỏi nhớ tới nguyên nội dung vở kịch, cuối cùng Thẩm Ký thật ra đã đi du biến sơn hà, nhưng lại là vì tìm kiếm giải dược cho Từ Linh, chỉ sợ cũng chưa kịp nhìn ngắm phong cảnh ven đường. Mà lúc này mình đã đem vận mệnh của y sửa lại hơn phân nửa, thế nhưng tương lai ra sao còn chưa biết được. Liền nói :” Về sau ngươi có rất nhiều cơ hội xuống núi, chỉ sợ đến lúc đó phiền chán còn không kịp.”

Thẩm Ký không cho là đúng nói :”Có sư huynh ở bên, làm sao có thể phiền chán.”
Từ Nam Kha nhìn vẻ mặt thản nhiên của y, tức khắc không nói lên lời.
Huyền Lục không nỡ nhìn thẳng mà quay đầu đi chỗ khác, nói thầm :” Từ Chân, thời điểm ta quen biết ngươi ngươi không phải người như vậy, tiêu sái của ngươi đều bị cẩu ăn hết rồi sao, tại sao ngươi có thể nhẫn nhịn được cái sư đệ nhão nhão dính dính này, nếu ta là ngươi thì đã sớm một chân đá y xuống núi lâu rồi.”
Thẩm Ký hơi hơi mỉm cười, có nề nếp mà sửa lời hắn :” Ngươi không phải sư huynh.”
Dứt lời liền nhìn Từ Nam Kha, trong mắt là một tầng hơi nước nhu hoà mềm mại, nói :” Thân ngươi không cao bằng hắn, thanh âm không dễ nghe bằng hắn, tu vi không đuổi kịp hắn, mỗi lần chơi cờ cũng đều bại dưới tay hắn, ngay cả đánh cược chọi gà cũng không thắng được quá một lần.”
Vẻ mặt Từ Nam Kha khiêm tốn một phen, thắt lưng cũng rất phối hợp mà thẳng lên, liếc liếc Huyền Lục một cái, trên mặt như viết bốn chữ to : Không phục tới chiến.
“Hai người các ngươi cấu kết với nhau làm việc xấu, nồi nào úp vung nấy!” Nội tâm Huyền Lục tức khắc bừng bừng lửa giận, trở tay bắt lấy Thụ Cầm sau lưng, ngón tay khẽ gảy làm phát ra âm thanh chói tai, đối Thẩm Ký quát :” Thằng nhãi ranh, muốn luận bàn một phen hay không?”
Từ Nam Kha cảm thấy câu vừa rồi của hắn có điểm cổ quái, nhưng cũng không nghĩ lại, suốt ba năm này Thẩm Ký luôn dính lấy phía sau hắn, đều đã quen, hắn chỉ cho rằng do mình chắn một mũi tên ở ba năm trước kia, nên Thẩm Ký muốn trả ơn mà thôi.
Vì thế vội vàng dùng hai tay đem hai người đẩy ra, đau đầu mà chuyển đề tài, nói :”Thành Dương Châu biến thành bộ dáng hiện tại, trong đó nhất định có điểm kỳ quái, các ngươi vẫn là đem tinh lực đặt lên việc quan trọng đi. Đại sư huynh, ngươi có thể tìm được địa điểm tổ chức đánh bạc theo lời sư phụ hay không?”
Lần này Thanh Nguyên phái đã đáp ứng lời cầu viện của thành Dương Châu, sự việc cầu cứu lần này cùng với quán đánh bạc mới mở vào hai năm trước có liên quan.
” Ma tu Đạo tu vẫn luôn hỗn tạp, lấy đệ nhất tiên phái làm ranh giới, mỗi bên có một lãnh địa riêng, mặc dù tình cờ có vài người xâm phạm, nhưng trước nay đều là nước sông không phạm nước giếng.” Huyền Thanh nhàn nhạt nói.
“Điều này ta biết, Đại sư huynh, nói điểm hữu dụng.” Huyền Lục nhướng mày.
Huyền Thanh tiếp tục giải thích :” Nhưng là gần đây không biết vì sao, không biết là nhân vật nào, ở thành Dương Châu lập nên sòng bạc “Thập tử nhất sinh”, làm tu sĩ bạch đạo cùng ma tu đều đánh tới, một chọi một mà chém giết, bất luận sinh tử, hấp dẫn một lượng lớn người, ma, yêu tới đánh cược ___ đánh cược ở đây lại không phải tiền, mà là các loại Tiên Khí pháp bảo.”
Từ Nam Kha nói :” Cứ như vậy, ma tu đạo tu tốt xấu lẫn lộn, bên ngoài nhất định tranh cãi không ngừng, dần dần lan đến bá tánh trong thành. Hơn nữa ở sòng bạc này lại tập trung số lượng lớn Tiên Khí trước nay chưa từng có, dẫn tới rất nhiều người đến đây tranh đoạt, trong đó có một Thần Khí tên là “Minh Thuỷ”, đã mất tích ở Tu Chân giới đến mười mấy năm, nhưng lại nghe nói nó đã xuất hiện trong thành, tin tức này vừa truyền ra, lập tức thu hút lượng người càng lớn.”
“Minh Thuỷ là cái gì?” Huyền Lục vẫn luôn không học vấn không nghề nghiệp, tu vi cũng coi như tạm được, nhưng là vừa nghe đến cái đồ vật chẳng hiểu ra sao này, hai mắt liền hoa hoa tối thui.
Từ Nam Kha liếc mắt nhìn Thẩm Ký một cái, nói :” Thẩm Ký, giải thích cho sư huynh thất học của ngươi nghe.”
Huyền Lục :” Cút!”
Thẩm Ký không để ý tới hắn, hơi hơi nhíu mày :” Ta chỉ biết kinh thư trong Tàng Thư Phong có nói, “Minh Thuỷ” có thể cải tử hồi sinh, làm con người trở về quá khứ, nhưng cũng không biết thật hay giả, bởi vì chưa từng có người gặp qua.”
Chỉ bằng bốn chữ “Cải tử hồi sinh” cũng đã đủ để cho mọi người trong thiên hạ phát cuồng, cũng may đây là thứ mới chỉ được nhắc đến trong truyền thuyết____ nhưng có lẽ cũng chỉ có Từ Nam Kha biết được bộ mặt thật của cái đồ chơi này là thế nào.
Trong bốn người cũng chỉ có Huyền Thanh là nghiêm túc làm việc, trong tay hắn cầm một cái mâm tròn nho nhỏ, phía trên mặt có một cây kim mảnh như kim đồng hồ chỉ về hướng địa phương nào có linh khí dao động lớn nhất. Nơi đó cách thị trấn mấy dặm, mây đen bao phủ, thấy không rõ tình hình.
Bốn người không tiếp tục nói nhảm nữa, lập tức hướng về phía sòng bạc kia.
Bên trong sòng bạc vô cùng náo nhiệt, ngưu quỷ xà thần* cùng tập trung dưới một mái nhà, so với vẻ quạnh quẽ ở bên ngoài quả thực như hai thế giới khác nhau. Phía bên trong treo lồng đèn, than lửa đầy đủ, nhìn qua không khác gì một nơi hoà thuận náo nhiệt, nhưng nếu nhìn kỹ, thì lại chính là một nơi nhiễm đầy huyết sắc, mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, sự tương phản mạnh mẽ này có chút làm người nhìn vào phải loá mắt. ( Tương tự đầu trâu mặt ngựa)
Sòng bạc rất cao, chia thành nhiều tầng khác nhau, mỗi tầng lại có một sân thi đấu riêng, mỗi gian trong sân thi đấu đều có hai gã ma tu đạo tu hoặc là yêu thú đang tỷ thí, khu nghỉ chân phía sau lan can tập trung rất nhiều người, hoặc là vây xem hò hét, hoặc là hạ tiền đặt cược.
Bốn người tiến vào phía trong, chỉ trong chốc lát liền có một nữ tử ăn mặc hở hang lại gần tiếp đón :” Bốn vị công tử tới là muốn đánh cược, hay là tới tham chiến, nếu là tham chiến thì báo tên cho ta, ta sẽ lập tức an bài sân thi đấu cho các ngươi.”
Tham chiến ở nơi này cực kỳ nguy hiểm, hoặc là sống, hoặc là chết.
Từ Nam Kha liếc Thẩm Ký một cái, Thẩm Ký chớp chớp mắt đáp lại hắn, sau đó tâm linh tương thông mà lấy ra mấy viên linh thạch thượng đẳng từ trong túi càn khôn, thả vào trong tay cô gái trước mắt.
Dù sao Thẩm Ký cũng chính là một tay quản gia điệu nghệ, mấy năm nay Từ Nam Kha bắt được viên linh thạch nào đều trực tiếp đưa cho y, Từ Nam Kha cũng không quan tâm lắm đến những việc này, sau đó lại là cả toà Lạc Nhật Phong, mọi việc lớn lớn bé bé cũng đều do một tay Thẩm Ký làm lụng vất vả.
Có thể nói là cực kỳ đỡ tốn công sức.
Nữ tử ước chừng ngân lượng trong tay, lúc này mới cười hì hì thối lui qua một bên, lại thấy bốn người này khí độ bất phàm, hẳn là từ danh môn chính phái tới đây, liền không cam lòng mà dán đến bên người Thẩm Ký, hỏi :” Vị tiểu ca này nếu như tham chiến, số người vây xem nhất định sẽ tăng gấp bội, thật sự không định suy xét sao?” Dứt lời, đôi mắt ướt át liền dính chặt lên mặt Thẩm Ký.
Hai gã đầu trâu mặt ngựa đấu tới đấu lui, không thú vị, nhưng là bề ngoài giống như vị tiểu ca này, chỉ sợ vừa lên sân liền làm cho mọi người sôi trào.
“Ta thay y cự tuyệt, y đã có người trong lòng, không cần phải làm nổi bật thu hút sự chú ý.” Huyền Lục quay đầu, vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp hoạ mà trêu chọc nói :” Thẩm sư đệ, duyên với nam nhân của ngươi thực tốt, duyên với nữ nhân xem ra cũng không tồi.”
Sắc mặt Thẩm Ký lập tức tái xanh, theo bản năng lén nhìn sư huynh một cái.
Tầm mắt Từ Nam Kha lúc này dừng ở tầng cao nhất của sòng bạc, từ góc độ này nhìn lại, chỉ có thể nhìn đến đỉnh chóp đen ngòm của mái hiên, nhưng mà lại cảm giác được một luồng uy áp không ngừng triều xuống, hiển nhiên tu vi của người lập nên sòng bạc này cũng không phải dạng tầm thường, tương đối lợi hại.
Huyền Thanh cũng ý thức được điểm này, cùng Từ Nam Kha nhíu mày liếc nhau. Nhiệm vụ lần này, người cử hành sòng bạc tuyệt đối không đơn giản như bọn họ nghĩ.
Tầm mắt Thẩm Ký dừng ở trên người Từ Nam Kha ước chừng phải đến vài phút, lại thấy đối phương tựa hồ căn bản không thèm liếc mắt chú ý tới mình một cái, sắc mặt không khỏi xấu đi vài phần.
Bốn người ở trong sòng bạc la hét ầm ĩ nhanh chóng tìm một vị trí đứng xuống dưới, liền nghe thấy sòng bạc vốn dĩ đã thập phần ầm ĩ nay lại như thêm củi dầu vào lửa, âm thanh đột nhiên càng trở nên náo động rung trời.
Trong đám người không biết có ai kêu lên :” Đầu bảng ra rồi! Đầu bảng!”
Đầu bảng này là ai? Từ Nam Kha không khỏi sửng sốt, nguyên cốt truyện không hề có chi tiết nhánh này.
Hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy từ tầng cao nhất của sòng bạc đi ra một nam tử mặc bạch y, bên cạnh là mấy người hầu giả dạng quái dị, nam tử bạch y kia thân hình thon dài tuấn bạt, một thoáng nhìn qua, giống như du vân, vốn dĩ Từ Nam Kha chỉ cảm thấy thân hình này có chút quen mắt, chờ đến khi gương mặt luôn ẩn trong bóng kia hoàn toàn lộ ra, ôn nhã thanh lãnh, lông mày dài chạm tóc mai, hô hấp Từ Nam Kha lập tức cứng lại.
“Người kia là ai?  Người kì diệu bậc này ở trên giang hồ hẳn là phải rất nổi danh mới đúng, vì sao trước đây ta chưa từng nghe nói qua?” Huyền Lục ôm đàn của hắn, nhịn không được nhíu mày.
Huyền Thanh giải thích nói :” Lục sư đệ, ngươi xuống núi quá ít, tự nhiên không biết, vị này chính là một trong hai đệ tử trên núi Cô Vụ sơn của Chân Thuỷ lão tặc, tên là Tạ Trường Khâm, mấy năm trước làm hại làm loạn, giết người vô số, mấy năm nay không biết vì sao đột nhiên thu liễm lại, rất ít khi xuất đầu lộ diện trên giang hồ.”
“Cô Vụ sơn?” Huyền Lục khinh bỉ xì một tiếng: “Danh hào này ta từng nghe qua, Chấp Pháp trưởng lão không ngại phiền phức mà nói đi nói lại mấy lần, lão tặc Chân Thuỷ kia còn có một đồ đệ khác nữa, vì sao lại không thấy hắn đi ra?”
Huyền Thanh nói :”Giang hồ đồn đại, tên tiểu đồ đệ kia dường như bị thương rất nặng sau trận ở Hành Dương, vẫn luôn dưỡng thương ở Cô Vụ sơn, gần 5 năm đều không xuống núi một lần. Nhưng như vậy không phải càng tốt hơn sao, thiếu một tên ma đầu, liền ít đi nhiều trường hợp thê tử ly tán.”
Từ Nam Kha nghe hai người đối thoại, biểu tình càng thêm lạnh lùng. 5 năm không có xuống núi, nói cách khác, sau khi hồn phách hắn nhập vào thân thể Từ Chân, thân xác kia của mình cũng lập tức biến thành cái vỏ rỗng. Hiện tại không biết sống hay chết, nếu như sau này khi có thể trở lại thân thể của mình, nhưng thân thể đã hư thối, bị chôn dưới đất thì làm sao bây giờ.
Nếu hắn đã bỏ mình, sư phụ cùng Tam sư huynh không có lí gì sẽ giữ lại thi thể của hắn.
Nhưng Tam sư huynh vì sao lại xuất hiện ở chỗ này, nguyên cốt truyện căn bản không có chi tiết này? Chẳng lẽ do mình đã bỏ mạng, nên đã âm thầm cải biên nội dung cốt truyện?
Từ Nam Kha chỉ cảm thấy đau đầu, nhíu mày không nói.
“Sư huynh, ngươi không sao chứ?” Một âm thanh nhỏ nhẹ vang lên bên người.
Từ Nam Kha phục hồi lại tinh thần, liền thấy Thẩm Ký đứng ở trước người hắn, mặt mày kinh diễm, thân hình che khuất đám người ồn ào náo động ở phía sau, để lại cho hắn một không gian an tĩnh nho nhỏ.
“Không sao.” Từ Nam Kha thu hồi thần sắc, không chút gợn sóng nói, chỉ là trong lòng lại không ngừng do dự, liền tuỳ tiện duỗi tay tóm một tên sai vặt trong đám người lại, hỏi :”Tên đầu bảng mới vừa xuất hiện kia, hắn cũng dự thi ở chỗ này?”
Gã sai vặt cười nói :” Công tử chắc là lần đầu tiên tới đây đi, trách không được kiến thức hạn hẹp như thế, Cô Vụ sơn Tạ Trường Khâm, đã tham gia vài trận thi đấu ở chỗ này, chỉ cần cược hắn, nhất định sẽ thắng được đầy bát đó! Bởi vì những người tỷ thí cùng với hắn không phải gãy tay gãy chân, thì cũng là đứng thẳng đi vào, nằm ngang đi ra.”
“Lợi hại như vậy?” Huyền Lục thò qua tới, có chút không tin tưởng mà hỏi lại.
Gã sai vặt mở ra một tay, nói :”Thực sự là lợi hại như vậy.”
Lúc này đêm đã khuya, nhưng sòng bạc vẫn sáng như ban ngày, bên ngoài cũng không có khách điếm nên bốn người cũng chỉ có thể tạm thời ở lại nơi này. Không biết tại sao, Huyền Lục cùng Huyền Thanh giống như đã chấp nhận Từ Nam Kha cùng Thẩm Ký nhất định sẽ chung một phòng, cầm thẻ phòng, hai người tự động đi đến một gian phòng khác.
Huyền Lục đi lên, còn hướng về Thẩm Ký cùng Từ Nam Kha làm một cái mặt quỷ.
Từ Nam Kha tâm sự nặng nề, tự nhiên không đem hành động kì dị của Huyền Lục để vào mắt, hắn vào phòng, đang định ngồi xuống pha ấm trà, lại thấy Thẩm Ký vẫn còn đứng ở trên hành lang, hai tròng mắt đen bóng nhìn hắn chằm chằm, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Làm sao, còn không mau tiến vào?”
Đôi mắt Thẩm Ký phủ bởi một tầng hơi nước long lanh, âm thanh mang theo vài phần uỷ khuất, nói :” Sư huynh, vì sao ngươi… không ghen?”
Tức khắc Từ Nam Kha phun ra một ngụm trà.
Tác giả có lời muốn nói : ps: Trong phó bản này tình cảm của Thẩm Ký sẽ được làm rõ, chỉ là muốn tuần tự tiến triển.

Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 22

Chương 22

Từ lần trước ở trong khu vực thí luyện, Lý Nhược Phong bị đàn lợn rừng đuổi theo nên bị trọng thương, sau khi ra ngoài vẫn luôn nằm liệt giường, không có cơ hội nháo ra chuyện xấu gì. Mà thi đấu môn phái lần thứ ba rốt cuộc đã kết thúc, Thẩm Ký cũng đạt được danh hiệu đệ nhất_____ nếu như y không lấy được vị trí thứ nhất, thì Từ Nam Kha vẫn luôn đi theo bên cạnh y dốc sức bồi dưỡng khả năng đã cắn bút tức chết rồi.
Nói tóm lại, Thượng Hư chân nhân đã đem Thẩm Ký thu làm đệ tử thân truyền, Từ Nam Kha nghe được lời nhắc nhở của hệ thống :” Cảm thấy được Thẩm Ký đã thay thế được 53% vai chính.”
Bởi vì từ trước đến nay Từ Nam Kha luôn vất vả cần cù nỗ lực, Giáng Vân kiếm, Kim Liên, Đoạn Ngọc Câu, Linh đan mãnh thú thượng cổ đang chờ để vào tay vai chính đều bị cướp đi, xem như là cúi xuống chắp tay mà dâng cho Thẩm Ký. Mà chúng đệ tử Thanh Nguyên phái cũng không biết xuất phát từ nguyên nhân cổ quái gì, thái độ đối với Thẩm Ký so với lúc trước hoàn toàn bất đồng, tất cả đều trở nên tôn kính y.
Nói cách khác tiến độ còn có 47%.
Đợi sau khi Thẩm Ký hoàn toàn trở thành vai chính của thế giới này, Từ Nam Kha liền có thể quang minh chính đại mà xuất ngũ trở lại thân thể của mình.
Tưởng tượng đến điều này, Từ Nam Kha đều không nhịn được muốn sờ sờ cái đầu nhỏ của Thẩm Ký, quả thực cực kỳ ra sức.
Chỉ có một chuyện, làm hắn cực kỳ ưu sầu.

Nhìn tờ giấy trong tay, mặt trên là chữ viết đoan chính của Thẩm Ký :” Ta đã thực hiện hứa hẹn, dành được vị trí thứ nhất trong thi đấu môn phái, lúc này đây, tiền bối sẽ không thất ước chứ ?”
Hai chữ “thất ước” còn được đặc biệt tô đậm thêm, nét mực xuyên qua trang giấy, dường như đang cố tình nhắc nhở cái gì.
Đúng vậy, Từ Nam Kha vì chuyện này mà sầu não trà không nhớ cơm không nghĩ. Hắn còn không có quên thời điểm thất ước hai năm trước, chuyện gì đã xảy ra, trình độ hắc hoá của Thẩm Ký đã vọt lên đến tận 50% đó. Nhưng mà hắn có thể lấy diện mạo thật đi ra ngoài sao, trăm triệu là không thể rồi. Đừng nói đến sẽ đối với thiết lập tính cách của Từ Chân sẽ lập tức bị ooc, mà ngay cả bản thân Từ Nam Kha, cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình đã làm ra loại chuyện viết giấy nhỏ xấu hổ này.
Liếc liếc mắt một cái nhìn Thẩm Ký đang quét dọn ở trong sân, Từ Nam Kha càng thêm đau đầu.
Hắn không chỉ một lần nhắc nhở Thẩm Ký không nên lãng phí thời gian vào mấy việc nhỏ nhặt này, nhưng mà Thẩm Ký vẫn kiên trì muốn tự tay làm lấy, không chỉ như vậy, hiện tại một ngày ba bữa cơm của Từ Nam Kha đều do y phụ trách, mỗi tuần y còn ra sau núi đi săn thú một lần, làm một chút món ăn dân dã để làm bữa ăn của Từ Nam Kha thêm phong phú. Thậm chí còn kiên trì cho rằng cường độ lao động lớn như vậy cũng có thể tăng cường tu luyện, Từ Nam Kha lạnh nhạt nói lời khuyên nhủ mấy lần, không có kết quả, liền cũng mặc kệ y.
Đang ở thời điểm Từ Nam Kha lơ đãng suy nghĩ, Thẩm Ký cầm một bộ chăn đệm mới đẩy cửa tiến vào, ánh mắt thản nhiên mà nhìn Từ Nam Kha :” Sư huynh, ta tới đổi khăn đệm giường cho ngươi, hôm nay thời tiết tốt, lấy ra ngoài phơi một chút.”
Những việc đó vốn là việc cho hạ nhân trên núi làm, hiện giờ cũng thu hết vào trong tay y.
Không chỉ như vậy, nguyên bản trong phòng Từ Nam Kha còn có hai nha hoàn xinh đẹp chuyên môn bưng trà đưa nước,mang nước tắm, hiện tại cũng không thấy đâu, thậm chí Từ Nam Kha còn không biết là các nàng như thế nào lại bị an bài đến hậu viện giặt quần áo. Cảm giác trong một đêm tất cả người bên cạnh mình đều bị đuổi đi, múc nước giặt quần áo sửa sang lại phòng, tất cả đều không thấy, tất cả những việc này đều biến thành Thẩm Ký một tay làm hết.
Đi hỏi đám hạ nhân, đều nói là Thẩm Ký sư huynh an bài.
Đúng rồi, hiện tại Thẩm Ký cũng đã là đệ tử thân truyền của Thanh Nguyên phái, các đệ tử cùng đám hạ nhân trên núi này đều không dám bất kính với y, hơn nữa không biết vì cái gì, ở trong mắt bọn họ, mệnh lệnh của Thẩm Ký cũng giống như mệnh lệnh của Từ Chân, hoàn toàn không dám vi phạm.
Theo lý mà nói, sau khi thi đấu môn phái kết thúc, hẳn là phải cấp cho Thẩm Ký một ngọn núi riêng___ nhưng không biết vì cái gì Thẩm Ký lại không rời đi.
Y vẫn ở lại chỗ này, vẫn lưu lại trong căn phòng nhỏ hắn an bài cho y sau khi vừa mới lên núi. Hiện tại y đã không còn giống ngày xưa, căn phòng kia thực sự là quá nhỏ, ánh sáng lại không tốt, nếu Từ Nam Kha có việc muốn nói với y đều là đứng ở bên ngoài không muốn đi vào. Chỉ là căn phòng kia tuy nhỏ, nhưng vẫn được y thu thập đến phi thường sạch sẽ.
Bất quá Từ Nam Kha vẫn không hỏi y vấn đề này, dù sao nếu y đến một ngọn núi khác, ngược lại phối hợp sẽ không được tốt.
Nghĩ tới đây, Từ Nam Kha thu hồi suy nghĩ, nhàn nhạt nói :” Ừm.”
Hắn ngồi bên bàn đọc sách, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
Thẩm Ký đi đến mép giường, vỏ chăn trong tay run lên, nhanh chóng bay đến bao bọc lại tấm ruột chăn trên giường, sau đó lại dùng chân khí điều khiển một chút, đệm chăn ngay lập tức trở nên gọn gàng bằng phẳng.
Chỉ là Thẩm Ký động tay động chân so với đám hạ nhân kia thì quả thực có chút cần mẫn nhanh nhẹn hơn nhiều, vì thế Từ Nam Kha bị y hầu hạ mấy ngày liền có chút không muốn cho y rời đi. Quan trọng nhất chính là, nhìn y so với đám nha đầu kia còn đẹp mắt hơn, thân hình thiếu niên đĩnh bạt như tùng, hành vi cử chỉ đều có quy củ.
Tầm mắt Từ Nam Kha dần dần rời khỏi trang sách, không tự chủ được mà rơi xuống trên người Thẩm Ký, lông mày bỗng nhiên nhảy dựng.
Lúc này, trên người Thẩm Ký là một bộ đồng phục hoàn toàn mới, hoa văn Tường Vân bạc trắng, làm nổi bật lên gương mặt tuấn tú kiêu ngạo như sương tháng chạp, chính là bộ đồ hậu cần Thanh Nguyên phái mang lại đây mấy hôm trước, là đồng phục đại biểu dành riêng cho đệ tử thân truyền.
Nhưng không biết vì sao, trong lễ đại điển đệ tử thân truyền vào sáng nay Thẩm Ký lại không mặc bộ đồ này, mà vẫn cứ mặc bộ đồng phục cũ lúc trước. Lúc ấy Từ Nam Kha cũng không để ý lắm, chỉ cho rằng đứa nhỏ này lần đầu tiên có bộ quần áo mới, vì vậy nên tiếc không muốn mặc thôi. (Đại điển : các loại lễ lớn, lễ kỷ niệm, lễ chúc mừng,….)
Ai ngờ sau khi đại điển đệ tử thân truyền kết thúc, y ngược lại lại mang bộ quần áo này mặc vào.
….. Chắc là không phải vì hẹn ước đêm nay nên mới mặc đi.
Từ Nam Kha lập tức câm nín, yên lặng thu hồi ánh mắt đang đặt trên người Thẩm Ký, không biết nên nói cái gì.
Khoé miệng Thẩm Ký công cộng, đứng ở một bên, nói :” Sư huynh, ta thu thập xong rồi.”
Từ Nam Kha đỡ trán, làm bộ làm tịch mà đọc sách không dám cùng y đối diện tầm mắt, phất phất tay bảo y đi ra ngoài.
Chờ đến khi Thẩm Ký rời khỏi phòng, tầm mắt Từ Nam Kha lại dừng trên trang sách, nhưng suốt một canh giờ trôi qua vẫn không hề lật một tờ nào. Giấy trắng mực đen dường như biến thành một con muỗi nhỏ, chui vào mắt, nhưng lại không biết nội dung là gì.
Trong lòng hắn vô cùng chột dạ.
Lúc này chắc là Thẩm Ký phải đang rất cao hứng nên mới mặc bộ quần áo mới đó đi, nhưng nếu đêm nay không thấy người kia tới, không biết sẽ có bao nhiêu thất vọng. Hắn do dự mãi, đứng lên đi dạo vài bước ở trong phòng, chờ cho đến khi sắc trời hoàn toàn trở nên đen kịt mới ngự kiếm đi tới đỉnh Lạc Hà Pha.
Từ Nam Kha đứng trên đỉnh núi, thả ra thần thức nhìn một vòng phía dưới, chỉ thấy trên Lạc Hà Pha, một bóng người đứng lẻ loi dưới tàng cây, đúng là Thẩm Ký, gió núi phất qua ống tay áo rộng thùng thình của y, tóc dài bay phấp phới.
Thần thức Từ Nam Kha vây quanh Thẩm Ký một vòng, dừng ở trên mặt Thẩm Ký, nhưng khuôn mặt Thẩm Ký không có nửa điểm thù hận, cũng không nôn nóng, mà chỉ treo một nụ cười mỉm nhạt nhẽo.
Bóng đêm trên núi ảm đạm, nước chảy côn trùng kêu vang, vừa yên tĩnh lại ồn ào náo động, ngay tại lúc này, một cái đèn trời từ bên chân Thẩm Ký chậm rãi dâng lên, chiếu sáng non nửa khuôn mặt y, ngay sau đó, càng ngày càng nhiều đèn trời từ khắp nơi trong Lạc Hà Pha đều từ từ bay lên, ban đầu thần thức của Từ Nam Kha chỉ rơi trên gương mặt của Thẩm Ký, nên vẫn chưa chú ý tới đèn lồng dưới chân y. Chỉ thấy một chiếc đèn trời thong thả bay lên bầu trời đêm, cơ hồ đã chiếu sáng toàn bộ ngọn núi, ngàn vạn đèn đuốc, có thể so với một dải ngân hà, hội tụ thành một đường thẳng tắp, chậm rãi bay từ dưới lên trên, rực rỡ lung linh.
Lại nhìn Thẩm Ký, y đang ngửa đầu nhìn lên trên, con ngươi trong mắt đen bóng in dấu hàng ngàn vạn ngọn đèn trời, mỹ lệ vô cùng.
Y lẳng lặng mà đợi ở đó đến hơn nửa đêm, dường như nếu một người không tới, y liền không đi.
Từ Nam Kha ngồi xổm trên đỉnh núi, lặng yên không một tiếng động mà nhìn y, trong lòng vô cùng phức tạp. Hắn ngồi xổm tại đỉnh núi này  đến hơn nửa đêm, khắp toàn thân cũng quên mất phải dùng chân khí hộ thể, đâu đâu cũng có vết muỗi cắn, thực sự không chịu đựng nổi nữa, đã đến giờ, mới yên lặng rời đi.
Đợi hắn đi rồi, Thẩm Ký mới quay đầu, nhìn ngọn cây nơi đỉnh núi hơi nhúc nhích một chút, khoé miệng giương lên một ý cười nhu hoà.
……..
Mỗi ngày Từ Nam Kha đều nhìn chằm chằm Thẩm Ký luyện kiếm, pha trà, quét tước đình viện, nướng thỏ, sửa sang lại phòng, xách nước, tu luyện, sau đó chính là đi tìm Huyền Lục chơi cờ bắt gà, ngẫu nhiên sẽ cùng Huyền Thanh sư huynh và Thượng Hư chân nhân đi đâu đó đánh một trận, trừ những việc đó ra, thì thường thường đều cùng Thẩm Ký tiếp tục chuyện trao đổi tờ giấy để truyền tin tức, tích cóp một chút tích phân ít ỏi. Có thể nói ngày tháng trôi qua vô cùng thư thái.
Cứ thế, ba năm nhoáng cái đã trôi qua.
Nguyên cốt truyện, chỉ là ở phía dưới màn hình thêm cái phụ đề “Ba năm sau” mà thôi, trên thực tế thời gian ba năm nói dài cũng không dài, bảo ngắn cũng không ngắn này, đối với Từ Nam Kha mà nói, thực sự gian nan.
Chỉ là cũng may ở thời gian này, sự việc tiếp theo của cốt truyện sắp tới, bởi vậy mấy ngày nay Từ Nam Kha đều bảo Thẩm Ký sửa sang lại tay nải.
Hôm nay, mới sáng sớm tinh mơ đã nghe thấy tiếng có người luyện kiếm trong sân,, hắn đẩy cửa đi ra ngoài, chỉ thấy một đạo kiếm quang hiện lên trước mắt.
Hiện giờ tu vi của Thẩm Ký đã phi thường lợi hại. Dù sao y cũng đã khôi phục tư chất hệ Thuỷ Thiên linh căn, lại thêm mỗi ngày đều chăm chỉ tu luyện, hiện giờ đang ở giai đoạn công phá Kim Đan kỳ, độ tuổi này mà đã đạt đến bậc này tu vi, phóng tầm mắt đi khắp toàn bộ Tu Chân giới cũng chính là số một số hai.
Nói đến cũng kỳ quái, bản thân Từ Nam Kha cũng là người tranh cường háo thắng, thấy người có tư chất thượng đẳng tu vi tiến triển nhanh như vậy, luôn có vài phân tâm tư đua đòi tranh đấu. Nhưng khi đối tượng là Thẩm Ký, hắn lại không có nửa điểm tâm tư ghen ghét.
Hắn bước ra ngoài, Thẩm Ký chém ra một kiếm, gió nhẹ phất qua lộ ra một mảnh da thịt trên trán trắng nõn. Từ Nam Kha không khỏi hơi run rẩy, kì thật nguyên cốt truyện khiến người đọc nổi giận, có nhiều muội tử kêu khóc tác giả hãy cho nam nhị nghịch tập cũng không phải không có đạo lý, bởi vì với khuôn mặt này của Thẩm Ký, thực sự có vốn liếng, có thể cùng so với cấp độ tuấn mỹ của vai chính Lý nhược Phong.
Khi ý thức được điểm này Từ Nam Kha cũng cảm thấy thực tuyệt vọng! Căn cứ theo nguyên cốt truyện mà tính toán, càng là nhân vật quan trọng thì bộ dáng càng xinh đẹp như hoa____ mà hiện tại, dưới sự cố gắng không ngừng của hắn, tiến độ Thẩm Ký thay thế vai chính càng ngày càng cao, nói cách khác, y đã càng ngày càng trở nên đẹp mắt. Trước kia cũng đã đủ đẹp rồi, mà hiện tại, Từ Nam Kha là một người thất học, lười hình dung.
Thiếu niên đã hoàn toàn lớn lên, khí độ và khí thế so với ba năm trước đều đã có rất nhiều biến hoá. So với vẻ cẩn thận cùng cảnh giác khi mới gặp, sau đó lại lạnh nhạt âm trầm, Thẩm Ký lúc này giống như bị lùi lại vài tuổi, so với lúc trước hoạt bát hơn nhiều, tươi cười cũng nhiều cực nhiều.
Từ Nam Kha không dám nói đây là công lao của chính mình, nhưng tốt xấu gì cũng có một chút công lao đi!
Chú ý tới động tĩnh bên cạnh, Thẩm Ký ngước mắt nhìn về phía Từ Nam Kha, hơi hơi mỉm cười nói :” Sư huynh, hôm nay muốn khởi hành đi tới thành Dương Châu sao?”
” Ừ, ngươi đem đồ vật thu thập cho thật tốt, không được vứt bừa bãi.”
Thẩm Ký thu kiếm để ra phía sau lưng, chạy đến trước mặt Từ Nam Kha, tươi cười lại nhiều thêm một chút :” Biết rồi sư huynh, ta có khi nào vứt bừa bãi đâu?”
_____ Ngược lại là trình độ dính người so với ba năm trước không có gì khác biệt.
Y lôi kéo tay áo Từ Nam Kha, cười nói :” Sư huynh, ngươi đi chậm một chút đi, chờ ta.”
Từ Nam Kha đời nào chịu được bộ dáng nhão nhão dính dính của thằng nhóc này, lông mày tức khắc nhảy dựng, há mồm muốn mắng y______
Hệ thống nhanh chóng nhảy ra : ” Hây hây hây, không thể ooc.”
Không sai, Từ Nam Kha quả thực muốn ngửa mặt lên trời mà thở dài, bởi vì Thẩm Ký đã bắt đầu thay thế được vai chính Lý Nhược Phong, trên người cũng bắt đầu có ánh hào quang toả ra nhàn nhạt. Mà một sự tình quan trọng chính là, Từ Chân là một cái NPC sắp bị vai chính thu làm tiểu đệ, một khi đối y tức giận mắng vài câu, chính là ooc! Trên đời nào có tiểu đệ đối với vai chính rống giận kêu to, điều này chính là không phù hợp với lẽ thường!
Từ Nam Kha yên lặng đem lời muốn nói trong miệng nuốt trở về, điều này dừng ở trong mắt Thẩm Ký lại trở thành sư huynh ngay cả muốn mắng y nửa câu cũng không nỡ, vì thế ý cười lại dày thêm một phân.
Tác giả có lời muốn nói :
Thẩm Ký : Vắt hết óc đi lãng mạn, hi vọng sư huynh thích 🙂
Hai chương gần đây là chương chuyển tiếp, ngày mai tiến vào một cái phó bản tiếp theo.