Muốn tìm cái gì nà ♥♥ ~~

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 11

Chương 11

Hoàng hôn dần dần buông xuống, ba nén hương đều đã cháy hết, tất cả đệ tử tham gia tỷ thí đều tụ tập lại ở Thiên Trọng Phong.
Thương Hư chân nhân mở ra danh sách đang cầm trên tay.
“Hôm nay tỷ thí chính là kiểm tra sức chịu đựng cùng khí lực của mọi người, mà ý chí kiên cường chính là căn cơ để tu tiên…”
Sau tên mỗi đệ tử đều có ghi số thùng nước họ mang được nhiều hay ít.
Thượng Hư chân nhân đọc từng tên một, mỗi khi đọc qua một tên, các trưởng lão khác đều đem ánh mắt đặt trên người đó, trong lòng đối với tên đệ tử này âm thầm đánh giá.
Thành tích của những đệ tử này đều không được tốt, phần lớn ở trong thời gian quy định chỉ xách được năm, sáu thùng nước.
Chỉ cho thời gian có ba nén hương, mỗi lần lên xuống núi đều phải mất thời gian một nén, huống chi trong tay còn phải mang thêm thùng nước, lên xuống một hai lần cánh tay đã bắt đầu tê dại. Tỷ thí như thế này cũng quá nghiêm khắc rồi!
Chỉ là, ở trước mặt bao nhiêu người, tên của mình bị đọc lên kèm theo số thùng nước phía sau, thực sự rất mất mặt.
Những ánh mắt của các trưởng lão nhìn bọn họ, thực giống như nhìn một đám phế thải tay trói gà không chặt.
Mấu chốt chính là, mỗi lần tỷ thí đều có đưa vào tổng điểm, chờ sau kì hạn thi đấu môn phái trong 3 tháng kết thúc, những trưởng lão này sẽ chọn ra một đệ tử ưu tú trong số bọn họ làm đệ tử thân truyền.
Đệ tử thân truyền có thể tu luyện tâm pháp bí tịch của Thanh Nguyên phái, đây chính là thứ mà các đệ tử nội môn dù có bể đầu cũng muốn cướp về!
Bởi vậy, chúng đệ tử ai ai cũng đều âm thầm siết chặt nắm tay, tự lên tinh thần, hy vọng có thể ở trận thi đấu môn phái này trổ ra hết tài năng.
Nhưng thành tích của các đệ tử trước mắt đều không được như ý, Thượng Hư chân nhân một bên đọc kết quả một bên thầm lắc đầu, thất vọng trong mắt không nói cũng biết.
Nhưng khi đọc đến tên Lý Nhược Phong, hắn lại hơi choáng váng, một tia mừng rỡ hiện lên trên mặt không dễ phát hiện. Đây trước mắt cho đến bây giờ, chính là thành tích vô cùng ưu tú____
Sau đó lật đến ghi chép trước kia của Huyền Thanh, Thượng Hư chân nhân càng thêm khiếp sợ, cư nhiên lại là hệ Hoả Thiên linh căn. Những đệ tử này trước khi lên núi đều được Huyền Thanh kiểm tra tư chất, chỉ cần từ Hư linh căn trở nên đều được mang lên núi. Bởi vì công việc trong phái vô cùng bận rộn, cho nên Thượng Hư chân nhân cũng không chú ý nhiều, nhưng trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, cư nhiên lại là một hệ Hoả Thiên linh căn! Đây chính là tư chất ngàn năm khó gặp!
Thượng Hư chân nhân giương mắt đánh giá thiếu niên này. Tư chất hệ Hoả Thiên linh căn, chỉ cần chăm chỉ học hỏi, chịu khó cố gắng, tuyệt đối trong vòng hai đến ba mươi năm tới không có người nào có tu vi cao cường như vậy.
Lý Nhược Phong đem nhất cử nhất động của Thượng Hư chân nhân thu vào mắt,  tuy rằng trên mặt không chút gợn sóng, bày ra bộ dáng tự nhiên trấn định, nhưng trong lòng hắn đã đang vì chính mình điên cuồng kêu gào, sắp rồi, lập tức _____ sẽ đọc lên tên của hắn, hắn sẽ trở thành người đứng đầu trận tỷ thí này, trở thành đối tượng được vạn người chú ý!
Thực sự không nhịn được, Lý Nhược Phong ngẩng đầu lên.
“Lý Nhược Phong, sáu mươi tư thùng thùng!”
Lời vừa nói ra làm các đệ tử đều chấn kinh rồi, trong thời gian ba nén hương sao có thể làm được nhiều như vậy! Chỉ trừ phi có mười chân mười tay! Bọn họ ào ào quay đầu nhìn xem tên Lý Nhược Phong này rốt cuộc là ai, kết quả liền nhìn đến một thiếu niên nho nhỏ đang đứng trong đám người_____ khoé miệng hơi hơi nhếch lên, một bộ dáng ‘ta đã sớm biết như thế’.
Bản thân Lý Nhược Phong chính là một thiếu niên tuấn tú, lúc này các nữ đệ tử trên núi đã châu đầu ghé tai bàn tán sôi nổi,  sau khi hỏi thăm tình huống của hắn, nghe được hắn chính là hệ Hoả Thiên linh căn, lại càng thêm khiếp sợ, chuẩn bị tiên hạ thủ vi cường[1], mang một bộ mặt e lệ mà bước tới phía hắn.
[1] Tiên hạ thủ vi cường 先下手为强 :  Trích trong Tôn Tử binh pháp, nghĩa là ra tay trước sẽ dành được lợi thế, trở thành kẻ mạnh, ngoài ra nó còn có một vế đối là  “Hậu thủ vi tai ương”, ra tay sau thì sẽ bị thua thiệt (tai ương). ( Theo wiki)
Từ Nam Kha đứng phía sau Thượng Hư chân nhân, cùng đám người Đại sư huynh đứng chung một chỗ,  nhàn nhạt mà đưa mắt liếc Lý Nhược Phong một cái. Nếu là nguyên chủ, sắc mặt lúc này hẳn là vẫn như thường, không có nửa điểm không đường hoàng, một bộ dáng thật giống như chỉ là cố hết sức toàn tâm toàn ý làm chuyện mình nên làm. Nhưng trên người tiểu tử hàng nhái này không có một điểm khí chất, chỉ việc giả bộ mà giả bộ cũng không tốt_____
Đầu năm nay muốn làm người xuyên việt mà dễ sao???
Hơn nữa nguyên chủ trong thời gian ba nén hương xách được 85 thùng nước, cái hàng nhái này có tư chất của nguyên chủ thật là uổng phí, nghị lực một chút cũng không sánh bằng.
Ai ngờ đúng lúc tầm mắt hắn dừng ở trên người Lý Nhược Phong, Lý Nhược Phong cư nhiên cũng không bận tâm chút nào mà chống lại ánh mắt của hắn, tuy rằng cái gì cũng chưa nói, nhưng có thể nhìn ra trong đôi mắt kia tràn ngập vẻ diễu võ dương oai.
Nếu lúc này Từ Chân chân chính đang ở đây, với cái tính khí tiểu bạo* kia của hắn, chỉ sợ sẽ muốn lập tức phi xuống một đao chém chết tên tiểu tử này.
* Tiểu 小 : Nhỏ; Bạo 暴 : Dữ dội, tàn khốc,…
Không chút nào biết thu liễm, có thể nói phi thường muốn tìm đường chết.
Từ Nam Kha không quan tâm mà gác qua một bên, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, thần sắc hơi hơi động, tầm mắt vừa chuyển, liền rơi xuống một góc khác trong đám người.
Thẩm Ký cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt, không biết đang suy nghĩ cái gì.
_______ không nghĩ tới đề mục tỷ thí hôm nay cư nhiên lại là xách nước, nếu không phải hiểu rõ bản tính Từ Chân sư huynh, Thẩm Ký cơ hồ cho rằng rằng hắn là đang chiếu cố mình, trước tiên tiết lộ đề mục, thuận tiện giúp mình rèn luyện. Nhưng mà sao có thể? Lấy đức hạnh làm người của hắn, trừng phát mình xách nước chỉ sợ là cố ý trêu đùa đi.
Y theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn về phía Từ Chân, lại phát hiện tầm mắt đối phương cư nhiên cũng đang dừng ở trên người mình, không lệch một chút nào*.
*Nguyên văn là 不偏不倚 : Không thiên vị; không nghiêng lệch; trung lập; công minh,….
Ánh mắt mọi người đều hướng về phía người mang hào quang kia, nhưng ánh mắt Từ Chân lại ngược lại mà đi, ở trong đám người đông nghìn nghịt, có vẻ phi thường chói mắt.
Trong nháy mắt, hai tay Thẩm Ký đang rũ bên người hơi hơi nhúc nhích một chút.
Hai mắt nhìn nhau vài giây, lại là Thẩm Ký rời đi tầm mắt trước. Y rũ lông mi xuống, che dấu cảm xúc phức tạp đang không ngừng trào lên.
Y hôm nay dốc hết toàn lực, cũng chỉ xách được 56 thùng nước lên núi, nếu tính cả số thùng nước bị Minh Nhẫn Minh Phàn đánh đổ, y nhiều lắm cũng chỉ xách được 60 thùng nước.
Cũng chính là ở trong thời gian quy định, so với Lý Nhược Phong ít hơn một lượt lên xuống, nhưng chỉ một lượt lên xuống này, lại không biết là cách nhau bao xa.
……
Sau khi đọc tên Lý Nhược Phong, chúng đệ tử đều không còn tâm tư đi nghe những tên đệ tử khác phía sau.
Lý Nhược Phong chính là châu ngọc đặt ở phía trước, còn muốn xem gạch ngói phía sau làm gì, quả thực không khác gì tự rước lấy nhục_____ Lý Nhược Phong lúc này có thể nói đã được như ý nguyện, thanh danh truyền xa.
Thượng Hư chân nhân vẫn một đường đọc xuống, danh sách trên tay hắn lật qua từng tờ từng tờ một, bỗng nhiên đồng tử mãnh liệt co rút, cơ hồ là trong nháy mắt liền ngây dại, ngơ ngác mà đứng tại chỗ, miệng cũng đã quên khép lại.
Thấy hắn quái dị như vậy, mấy trưởng lão bên cạnh cũng sôi nổi thò đầu tới, khi nhìn thấy con số ghi trên sách, cũng không hẹn mà đồng loạt dâng lên một trận khiếp sợ
Mấy trăm năm qua, chưa từng có người có thể trong thời gian ba nén hương xách được nhiều thùng nước như thế!
Cho dù là hiện tại Từ Trường Phong(?) đã trở thành trưởng môn Thanh Nguyên phái, năm đó khi mới lên núi, lấy tu vi Luyện khí ba tầng cũng chỉ xách được 83 thùng nước.
(?) Nguyên văn là 徐长风 , Xúchángfēng, nhưng 长 ta không biết là Trường hay là Tràng, thấy Trường hay hơn nên ta để vậy.
Một trăm hai mươi thùng nước, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, sao có thể? Chẳng lẽ đứa nhỏ này so với tu vi Từ Trường Phong năm đó còn mạnh hơn …
Chúng đệ tử vốn đang một trận ồn ào, bỗng nhiên không nghe thấy âm thanh của Thượng Hư chân nhân, cũng sôi nổi mà hướng ánh mắt kì quái về phía Thượng Hư chân nhân, không biết vì sao, đám người tức khắc an tĩnh lại.
Thượng Hư chân nhân trầm giọng, chậm rãi cất tiếng :”Thẩm Ký, một trăm hai mươi.”
Lời vừa nói ra, lại so với cảnh tượng vừa rồi của Lý Nhược Phong hoàn toàn bất đồng, mới khi nãy nghị luận sôi nổi, loạn xị bát nháo, mà lúc này lại lặng ngắt như tờ, như rơi phần mộ*.
*Đại khái là im lặng như bị rơi xuống mộ, rơi xuống mộ là người chết rồi, nên???
Cả một toà núi chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thổi.
Một trăm hai mươi, cơ hồ là gấp đôi Lý Nhược Phong.
Mới vừa rồi trong lòng chúng đệ tử có bao nhiêu kinh ngạc, thì bây giờ trong lòng bọn họ cũng có bấy nhiêu, chỉ khác rằng lần này là khiếp sợ!
Mới vừa rồi ở trong đám người đã truyền khắp mọi nơi, Lý Nhược Phong chính là hệ Hoả Thiên linh căn, bọn họ tuy rằng ghen ghét nhưng cũng là không thể làm gì được, ai kêu hắn chính là người được trời cao chiếu cố! Thế nhưng bây giờ là vì cái gì, tiểu tử kia rốt cuộc từ đâu tới. thế nhưng vượt qua cả Lý Nhược Phong! Thậm chí còn gấp đôi hắn!
Số lượng gấp đôi, điều đó có nghĩa là gì, thời điểm bọn họ lên xuống núi được một lượt, Lý Nhược Phong đã thật nhanh chạy được mười chuyến, nhanh đến mức làm bọn họ trợn mắt há hốc mồm, mà tên Thẩm Ký này, tốc độ so với Lý Nhược Phong còn nhanh hơn gấp đôi, chạy được hai mươi chuyến, tốc độ như thế này có thể nói bọn họ hoàn toàn toàn không thể thấy rõ, cũng là suốt cuộc đời không có cách nào đuổi kịp.
Chỉ là, rốt cuộc là cái gì, chẳng lẽ còn có tư chất nào lợi hại hơn hệ Hoả Thiên linh căn? Hệ Hoả Thiên linh căn không phải đã là đỉnh điểm rồi sao?
Lý Nhược Phong đứng tại chỗ, cảm giác máu trong người đang dồn hết lên não, tuy rằng các trưởng lão cùng chúng đệ tử không có nói gì, nhưng hắn tự nhiên vẫn cảm giác được một trận mặt đỏ tai hồng, chỉ hận không tìm được một cái lỗ để chui vào. Vốn dĩ cho rằng  trong trận tỷ thí này hắn có thể đạt được vị trí thứ nhất, cho nên đã bày ra một bộ dáng của người thắng cuộc, ai ngờ giữa đường lại tự nhiên lòi ra một tên Thẩm Ký____!
Như thế này không phải là đang vả mặt hắn sao ?
Không đúng! Cốt truyện này đã xuất hiện sai lệch____ Lý Nhược Phong hơi hơi phát run, tận lực trấn định chính mình, đem tư duy suy luận kỹ càng.
Nguyên cốt truyện, đừng nói Thẩm Ký cùng với mình đồng thời lên núi, kể cả Thẩm Ký có lên núi trước một năm, trong trận tỷ thí đó cũng không hề xách được nhiều nước như vậy! Thẩm Ký vốn dĩ bị Mình Nhẫn cùng Mình Phàn quấy nhiễu, căn bản là chỉ xách được có mấy thùng nước, còn phải chịu các trưởng lão phê bình, dẫn đến bị chúng đệ tử chê cười một hồi____ nhưng giờ đoạn cốt truyện đó đâu, như thế nào không thấy!(*******)
Được rồi, coi như lần này đầu óc Minh Nhẫn cùng Minh Phàn có dây thần kinh nào bị lắp sai rồi, không có đi hại Thẩm Ký, nhưng hắn lúc này cũng chỉ là cái tư chất Phàm linh căn, không thể có khả năng xách được một trăm hai mươi thùng nước, hay là đằng sau có người trợ giúp y ? Hay là nói, thật ra y là người xuyên việt?!
Ý niệm này đột nhiên xuất hiện trong đầu, nội tâm Lý Nhược Phong liền lan ra một trận khủng hoảng, càng ngày càng lan rộng không có cách nào thu hồi. Sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh, thay đổi thất thường, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên nhìn về phía Thẩm Ký, chỉ thấy đối phương mặt vô biểu tình, thực sự nếu như một người đạt được vị trí thứ nhất sao có thể trấn định như vậy____ chắc chắn là giả vờ đi.
Cẩn thận suy nghĩ, Lý Nhược Phong càng cảm thấy nam số hai có khả năng cũng là một xuyên tới, như vậy thì hắn cần thiết phải thử một phen! Hắn cũng không có ngu xuẩn mà đem tư chất Phàm linh căn của y nói ra vào lúc này, nếu không sẽ lưu lại ấn tượng mình là người đố kị cho đồng môn.
Thượng Hư chân nhân theo bản năng rời mắt sang cuốn sách kiểm tra tư chất của Huyền Thanh, ánh mắt rơi xuống mấy chữ sau tên Thẩm Ký, trong lòng lại càng thêm chấn động, cư nhiên lại là Phàm linh căn _____ trên đời này đời nào có Phàm linh căn nào làm được chuyện này, trừ phi sức chịu đựng và nghị lực của đệ tử này không giống người thường!
Nhưng hắn lại không thể nào cao hứng, nghĩ đến lần trước tại Thiên Trọng Phong, tiểu tử này có thái độ vô lễ… Tầm mắt hắn do dự nhìn lướt qua đám đệ tử, rốt cuộc tìm được Thẩm Ký đang đứng trong góc, tầm mắt đối phương cũng không trốn tránh mà đối diện với hắn, trên mặt mang theo vài phần lạnh lẽo, Thượng Hư chân nhân tức khắc hơi hơi nhướng mày.
Hắn xưa nay đối xử với các đệ tử lên núi đều thực tốt, một lòng yêu quý, nhưng duy nhất tiểu tử Thẩm Ký này, luôn cảm thấy y là một cái dị số ( kỳ lạ, lạ lùng, khác với những đệ tử khác…).
Nhưng Thượng Hư chân nhân vẫn biết giữ chừng mực, sẽ không so đo với một tiểu hài tử, không có đem tư chất Phàm linh căn của y công bố ra, đỡ bị các đệ tử khác chèn ép y.
Chờ đến ba tháng sau khi thi đấu môn phái hoàn toàn kết thúc, hắn lại đến nhìn xem một lần, rất nhiều đệ tử lần đầu tiên kiểm tra linh căn kết quả không chuẩn xác, bởi vì sau khi bọn họ dẫn khí nhập thể, linh căn trong cơ thể sẽ có ít nhiều dị biến. Nếu tiểu tử Thẩm Ký này thật sự có thiên phú không tồi, đến lúc đó lại để y kiểm tra linh căn thêm một lần nữa.
Giống như vừa nãy, tầm mắt các đệ tử đều dừng lại trên người Thẩm Ký, nhưng lại không táo bạo trắng trợn đánh giá giống như đối với Lý Nhược Phong, mà là loại ánh mắt tìm hiểu cẩn thận, còn có vài phần sợ hãi không giải thích được.
Bọn họ đương nhiên hiểu đạo lý sâu không lường được nhất định nguy hiểm.
Đặc biệt là tên Thẩm Ký này ngày thường không rên lấy một tiếng, quả thực đều làm mọi người xem nhẹ mà không để ý đến tư chất của y.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét