Muốn tìm cái gì nà ♥♥ ~~

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 7

Chương 7

Y nói từng chữ rõ ràng, âm thanh lớn như vậy làm cho mọi người tới lui trước cổng chính Thanh Nguyên phái đều nghe được tiếng y chất vấn.
“Hoang đường! Bản đạo hai năm trước vẫn luôn bế quan tu luyện, đâu ra cam kết với nhà ngươi?” Thượng Hư chân nhân vốn đang đối y có mấy phần thương tiếc cùng đồng tình, lại chẳng hiểu vì sao bị chụp lên người một cái mũ thất hứa, cũng lười cùng một tên tiểu tử không biết từ đâu đến này dây dưa, cau mày niệm quyết liền bay đi.
“Đâu ra cam kết với nhà ngươi?”
“Lời ta đã nói, tuyệt đối nói được làm được.”
…..
Hai câu này giống như ma chú không ngừng vang lên trong đầu Thẩm Ký, y quả thực không thể tin được, người này chính là Thượng Hư chân nhân hai năm trước? Thật là cùng một người sao? Nếu như là cùng một người, làm sao sẽ lật lọng, ánh mắt nhìn mình cũng trở nên không giống nhau? Rõ ràng đã đáp ứng mình, rõ ràng đã đáp ứng mình! Ngươi rõ ràng đã đáp ứng ta!
Hai tên đệ tử đứng kia vênh váo tự đắc, Thẩm Ký cảm giác khí lực cả người trong nháy mắt bị rút đi hết sạch, y cúi đầu nhìn chính mình, quần áo cũ nát, giày đã mài mòn, lòng bàn tay đều là vết tích bàn ủi khi đi trộm bị bắt lại, tất cả điều này đều đáng giá sao? Trong hai năm qua, nếu không phải có ý niệm đi Thanh Nguyên phái gặp sư phụ chống đỡ y, y chỉ sợ cũng không đi được tới đây, thế nhưng hiện tại hết thảy tựa như chỉ là lời nói dối____ thậm chí, y bắt đầu hoài nghi, có phải là trí nhớ của mình xuất hiện sai lệch, trước đây chưa từng có một người nhét điểm tâm dưới gối mình, không có ai chữa thương, cũng không có ai đến biến ra cho mình đầy trời tơ liễu, người đó căn bản không tồn tại!
Y hiện tại đứng ở chỗ này, dường như là một chuyện nực cười. Hết thảy mong đợi lúc trước bị quét một cái sạch sành sanh, biến thành phẫn nộ cùng thất vọng, Thẩm Ký cũng không quay đầu lại mà hướng dưới núi chạy đi.
Thời điểm Từ Nam Kha đang đi về phía Thanh Nguyên phái, chợt nghe hệ thống căng thẳng nhắc nhở :” Cảm ứng được thế giới này không quá ổn định, ngươi tốt nhất lên logout sớm, bằng không hồn phách sẽ bị cuốn vào thân thể người khác.”
Cái quái gì thế?
Từ Nam Kha một mặt lúng túng :” Đã xảy ra chuyện gì?”
Hệ thống giải thích :” Ta là vì cứu vớt nam nhị mà được sinh ra, nếu nhận biết nam nhị không còn cách nào cứu vớt, ta sẽ biến thành hệ thống bị vứt bỏ, là sản phẩm thất bại, mà mới ngay vừa rồi, ta thu được mã số liệu đào thải.”
Từ Nam Kha :” Ngươi chết thì ta làm sao bây giờ?!!!” Hắn còn có thể trở lại cơ thể của mình không??
Hệ thống nửa ngày vẫn không thấy đáp lại.
Từ Nam Kha không nghe hệ thống khuyên, tiếp tục một đường chạy như điên, được nửa đường thực sự không đi nổi nữa, đoạt con ngựa, hướng Thanh Nguyên phái mà đi. Hắn ước chừng đã biết chuyện gì xảy ra, trời đất bao la không có một chỗ cho Thẩm Ký nương tựa, y nhất định sẽ tìm Thượng Hư chân nhân thực hiện một năm ước hẹn.
Tiếp đó phát sinh chuyện gì Từ Nam Kha dùng đầu ngón chân cũng nghĩ được.
Thật là có một câu mẹ bán phê* không biết có nên nói hay không. Tại sao lại vừa vặn phát sinh đúng lúc hắn rời đi ?!
*Chửi bậy
Từ Nam Kha trở lại Thanh Nguyên phái đã là đêm khuya, một phen lăn lộn, hắn tìm ra hai sư đệ hôm nay làm nhiệm vụ quét rác ở cửa phái, hỏi thăm một phen, biết được hôm nay thực sự có một tiểu tử chừng mười tuổi lên núi tìm Thượng Hư chân nhân.
Hai đệ tử cười đùa nói :” Đứa bé lên núi ngày hôm nay kia lớn lên thực sự là kì diệu, một đôi mắt trong veo như nước, nếu là một tiểu cô nương thì thực hoàn mỹ.” Nói đến chính là Thẩm Ký.
Lý Nhược Phong làm nam chính, tướng mạo anh tuấn, đôi mắt giống như sao sớm, mà Thẩm Ký là nam số hai, tướng mạo minh diễm[1], tuấn mỹ lại có một phần âm nhu[2]. cho nên sau đó hắc hoá có thể nói là hấp dẫn vô số fan. Mà Từ Nam Kha không nghĩ ra cái này có gì mà có thể thu hút nữ nhân, thực không hiểu được tâm tư hiện của người hiện đại.
[1] Minh 明 : sáng, diễm 艳 : đẹp.
[2] Âm 阴 : Âm u, đen tối, Nhu 柔 : Mềm mại, ôn hoà
Nghe thấy những câu nói này, nếu là Từ Chân trước kia, còn có thể chia sẻ điều kì diệu này với hai tên đệ tử một hai câu.
Nhưng bây giờ đứng trước mặt bọn họ là Từ Nam Kha.
Từ Nam Kha ánh mắt càng ngày càng tối tăm.
Hiện tại, tâm tình của hắn thật giống như là mình đi gieo một búp cải trắng bị heo nhớ thương, và heo lại dùng ngữ khí hèn mọn bàn luận về rau cải trắng, đây chính là nhân vật hắn không ngủ không nghỉ chơi 68 lần mà vẫn không qua cửa, là cải trắng mà hắn gieo!
Vốn dĩ tính toán trực tiếp đi tìm Thẩm Ký, nhưng một bụng tức giận không thể nhịn được, Từ Nam Kha lại sờ soạng chạy về đánh cho hai tên đệ tử đến cha mẹ bọn hắn cũng không nhận ra.
Tính toán thời gian một chút, nếu thời điểm rời đi Thiên Trọng Phong là lúc hoàng hôn, bây giờ còn chưa tới giờ tý ( 23h – 1h sáng), hẳn là đi không xa.
Từ Nam Kha không rảnh lo chỉ còn một canh giờ nữa Từ Chân trong cơ thể sẽ tỉnh lại. Hắn như ngồi trên đống lửa, vô cùng lo lắng mà nhảy lên đỉnh núi cao nhất Thanh Nguyên phái, đứng trên vách đá, thả ra thần thức, bao phủ hơn một nửa ngàn dặm  phạm vi Thanh Nguyên phái. Hắn tuy rằng dùng thân thể của Từ Chân, nhưng thần thức lại là gắn liền với hồn phách, độ mạnh thần thức của hắn bây giờ, có thể nói xứng đáng số một số hai trong toàn bộ tu tiên giới.
Mở ra thần thức, nếu như đụng phải người có tu vi mạnh mẽ như các trưởng lão cũng đang mở thần thức, Từ Nam Kha sợ là sẽ phải bại lộ thân phận, vô cùng nguy hiểm. Nhưng lúc này hắn không rảnh lo nghĩ nhiều như vậy.
Rất nhanh, hắn phát hiện Thẩm Ký đang ở ngọn núi phía sau, giáp với nơi tập luyện phía tây của Thanh Nguyên phái, thường thường có tiểu yêu thú từ khe hở của cấm chế chạy đến.
Khi thấy rõ tình hình Thẩm Ký bây giờ, đồng tử Từ Nam Kha không nhịn được co rút lại, một luồng lửa giận vô hình bốc lên đầu.
________
Thanh Nguyên phái từ đông đến tây bao quát hơn một nghìn ngọn núi, Thẩm Ký điên cuồng chạy về phía trước, căn bản không biết chính mình chạy tới nơi nào. Đêm khuya bóng cây từng tầng từng tầng chồng chất, một hai cái móng vuốt giống như lén lút, y cũng không có tâm tư sợ hãi, trong đầu đều là thất vọng cùng oán hận, suy nghĩ một ngàn lí do, cũng không nghĩ ra vì sao ánh mắt sư phụ nhìn mình lại lạnh lùng như vậy. Cũng không biết là khi nào bị con gì cắn một cái, trước mắt Thẩm Ký dần dần trở nên mơ màng, tay chân đều vô lực.
Mấy đạo sấm sét từ trên bầu trời đột nhiên đánh xuống, rọi sáng gương mặt mờ mịt luống cuống cùng uể oải của y. Rất nhanh, gió to mưa lớn mau chóng đổ xuống. Lá cây bị thổi vang lên tiếng sào sạt, tựa như đang điên cuồng gào khóc.
Trước kia ở Hầu phủ vô luận phải chịu đối đãi như thế nào, Thẩm Ký đều không có tuyệt vọng đến như vậy, y cảm giác có vật gì ấm nóng từ khoé mắt chảy xuống, nhanh chóng lấy tay lau sạch, khịt khịt mũi. Tay chân y đều dần trở nên không có khí lực, cả người run rẩy, đôi môi trắng bệch. Thẩm Ký cắn răng, biết nơi này không thể ở lâu, ban ngày còn tốt, đến buổi tối, không chừng sẽ có cái gì đó chạy đến, bản thân mình hẳn là không thể đối phó được.
Trong lòng y trống rỗng, ngắm nhìn bốn phía toàn một mảnh đen nhánh, thật giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại duy nhất có một mình y. Mờ mịt mà nhấc lên hai chân đã mềm nhũn, miễn cưỡng đi vào một cái hang động dựa vào vách núi, Thẩm Ký thở từng hơi nặng nề, y không biết mình vừa rồi bị thứ gì cắn, cũng không biết điều gì sắp xảy ra đối với mình, nhưng vô luận đó là cái gì, tuyệt đối sẽ chỉ là điều xấu.
Thẩm Ký cảm thấy mình đang phát sốt, ý thức từ từ mất đi. Trong một khắc hoảng hốt, đôi mắt trẻ tuổi mà ngông cuồng bừa bãi kia xuất hiện trước mặt y, đó có lẽ là hình ảnh khó quên nhất trong ký ức của y, có tơ liễu, điểm tâm, chữa trị vết thương, một viên đường, còn có một đôi mắt từng ôn nhu nhìn y. Có lẽ là do chưa bao giờ có được, nên một khi có được, liền gấp gáp không chờ nổi, hận không thể đem tất cả ấp áp ôm vào lòng mà độc chiếm…Nhưng là cõi lòng đầy mong đợi trong suốt hai năm, lại ở hôm nay mà kết thúc, Thẩm Ký giống như bị đánh từ Thiên Đường rớt xuống địa ngục, trong dạ dày y cuộn lên muốn nôn khan, cảm giác như trong lòng có cái gì tuyệt vọng muốn chui ra, nhưng lại không có cách nào thoát ra ngoài.
Thẩm Ký từ từ mất đi ý thức, đột nhiên có một thân ảnh đi đến bên cạnh y, hình như móc ra đồ vật gì đó nhét vào miệng y. Thẩm Ký còn sót lại một tia ý thức cuối cùng, liều mạng giãy dụa.
Có âm thanh vang lên :” Được rồi, đừng nhúc nhích.”
Thẩm Ký cả người run lên, rõ ràng là hai loại âm thanh bất đồng, nhưng ở trong đầu y lại phảng phất có điểm giống nhau. Y tuyệt vọng giãy dụa mở mắt ra, nhưng trong sơn động đen kịt, cái gì cũng không thấy rõ, mơ mơ hồ hồ thấy được một đôi mắt quen thuộc, mang theo một loại hung hăng bừa bãi, còn có một loại hiểu rõ hết thảy lạnh nhạt mà ôn hoà, chính là đôi mắt này, làm y cảm thấy vô cùng yên tâm.
______ Không phải là một người, hôm nay nhìn thấy Thượng Hư chân nhân, y cần phải nhận ra mới đúng.
Thẩm Ký trong đầu mơ mơ màng màng loé lên ý nghĩ này, mà ngay lúc này, một mùi thơm quỷ dị chui vào trong mũi y, y mang theo đau đớn cùng mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Từ Nam Kha điểm mấy cái huyệt đạo trên người Thẩm Ký, lại sử dụng chân khí đem độc rắn bức ra hết, máu đen róc rách chảy ra, sắc mặt tái nhợt của Thẩm Ký lúc này mới khôi phục một ít huyết săc.
Hắn dò ra một tia chân khí, tiến vào trong đan điền Thẩm Ký, quả nhiên, một lát sau, chân khí ngưng trệ trong cơ thể y bắt đầu vận chuyển. Điều này xảy ra là bởi vì thứ  hắn vừa mới nhét vào trong miệng Thẩm Ký chính là khai tuỷ đan hắn trộm được trong phòng Thượng Hư chân nhân.
Trong nguyên bản game, Thượng Hư chân nhân tổng cộng luyện chế hai viên, một viên cho Từ Chân, một viên cho Lý Nhược Phong, mà Từ Nam Kha đường đường là biết rõ nội dung vở kịch nên đương nhiên phải đem thứ tốt về tay. Hiện tại thể xác Từ Chân đã đạt Trúc cơ, không cần khai tuỷ đan, nên hắn thẳng thắn đút một mạch hai viên cho Thẩm Ký, dù sao đồ chơi này cũng không có khuyết điểm nào.
Thẩm Ký mấy năm nay hẳn là có chịu khổ chịu khó tu luyện, nếu không hiện tại trong thân thể y sẽ không đột nhiên tràn ra nhiều chân khí như vậy. Chỉ là do y chưa khai tuỷ, không biết làm thế nào để chuyển thành chân khí, cho nên lúc trước y tu hành, chỉ là hấp thu linh khí tạm thời tồn trữ ở trong đan điền.
Nhìn Thẩm Ký nặng nề ngủ say, Từ Nam Kha mới thở phào một hơi.
Hệ thống lúc này mới thấy ló đầu ra nói :” Ta cảm giác được tinh thần hắn tựa hồ đã ổn định,ta lại sống đến giờ.”
Từ Nam Kha mệt đến cái gì cũng không muốn nói, mấy ngày nay luôn không ngừng không nghỉ chạy như điên cả mười vạn tám ngàn dặm từ Thanh Nguyên phái đến Hầu phủ, lại quay về đây, hôm nay lại tìm Thẩm Ký cả một buổi tối, cả người hắn mệt như bãi than bùn, so với trước đây cùng với ma tu đại chiến một hồi còn mệt mỏi hơn, hiện tại nếu cho hắn một tấm chiếu, hắn liền có thể ngủ thiếp đi.
Hệ thống :” Ta nói chuyện này ngươi đừng sợ, số liệu biểu hiện trình độ hắc hoá của hắn đã đạt đến 50%. Mà theo nội dung du hí, khoảng thời gian này hắn mới hắc hoá 20%, chính thức hắc hoá là sau khi gặp được Lý Nhược Phong cùng Từ Linh.”
Từ Nam Kha :”…” Hắn giờ phút này có câu mẹ bán phê* như nghẹn ở cổ họng.
*Chửi bậy
Nói cách khác hắn đã làm ảnh hưởng tới nội dung vở kịch, hơn nữa còn là ảnh hưởng trái chiều, nỗ lực cố gắng mấy ngày nay phảng phất đều là vô dụng, thực sự làm hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Tâm tư Từ Nam Kha đều bị bóp chết trên người Thẩm Ký rồi.
Thế nhưng, bên cạnh là thân hình nho nhỏ an tĩnh nằm ngủ, tiếng hít thở rất nhẹ, cằm thon gầy một mảnh nhỏ, tựa hồ có thể nắm gọn trong lòng bàn tay, khuôn mặt tái nhợt, cả người cũng có rất nhiều vết thương mới. Y so với hai năm trước thoạt nhìn lớn hơn không ít, giữa hai chân mày thậm chí còn nhiều thêm mấy phần tối tăm cùng hờ hững. Từ Nam Kha mặc dù không biết hai năm qua y đã trải qua những chuyện gì, nhưng cũng có thể đoán được kha khá.
Đều là chính mình làm hại…… Sao? Trái tim Từ Nam Kha đột nhiên hơi thắt lại.
” Trình độ hắc hoá của hắn càng  cao, hệ thống càng không ổn định, nếu như nhiệm vụ thất bại, ta sẽ bị đem về lò đúc lại.”
“Vậy ta đâu?” Từ Nam Kha hỏi, hắn lo lắng nhất vẫn là tính mạng của chính mình.
“Trở về thế giới hiện thực, hoặc là tan thành mây khói, ta không biết, ngươi là kí chủ đầu tiên của ta.”
Trong sơn động, một người một hệ thống đều cùng phiền muộn mà nhìn trời, tự thông cảm lẫn nhau.
Thời điểm sắp hết mười hai canh giờ, Từ Nam Kha về tới động phủ của Từ Chân, hắn còn phải dùng thân xác Từ Chân, không thể lộ, bởi vì dựa theo ban đầu hệ thống quy định, một khi bị phát hiện hắn không phải Từ Chân, sẽ bị trừng phạt không được bước vào thế giới này.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét