Chương 6
Từ Nam Kha ở Thí Luyện Phong một lần chính là 2 năm, ngày ngày khổ tâm tu luyện, rốt cuộc vào thời điểm 8 tháng sau đạt Luyện Khí tám tầng, một năm rưỡi sau đạt Trúc cơ, bây giờ đã đạt Trúc cơ cấp trung.
Cảnh giới tu đạo được phân thành : Luyện Khí, Trúc cơ, Ích cốc, Kim đan, Nguyên anh, Phân thần, Độ kiếp thành tiên, trong đó trừ Luyện khí kỳ tổng cộng có mười cấp, còn lại các cảnh giới khác chỉ phân ra ba cấp là hạ, trung, thượng. Sau Kim đan có thể không già, độ kiếp thành tiên có thể không chết.
Từ Nam Kha đời trước khi 18 tuổi đã đạt Kim đan hậu kỳ. Trước khi chết, khó khăn lắm mới đạt Phân thần hậu kỳ, chính trực độ kiếp, ai ngờ bị người trong chính đạo ám sát, đúng lúc thoi thóp thì lại bị Lý Nhược Phong nhân lúc này một đao giết chết.
Mà thân thể Từ Chân này chỉ là địa linh căn, so với thiên linh căn đời trước của hắn về mặt tốc độ, có thể nói một chỗ dưới đất một cái trên trời. Từ Nam Kha một đường tu luyện, mười ngày tám tháng liền gặp phải trở ngại cùng ngưng trệ, nhưng hắn vẫn trong hai năm hoàn thành mục tiêu mình đặt ra lúc trước____ trong vòng hai năm tiến triển lớn như vậy, chỉ sợ Từ Chân chân chính sẽ cho rằng mình bị quỷ bám vào người.
Rốt cục, Từ Nam Kha khổ sở giày vò, thời gian hai năm đã hết.
Mà giờ khắc này, quan trọng nhất là đi tìm Thẩm Ký. Lúc này y cũng đã lên núi một năm. Mà người “xuyên việt” hàng nhái của Lý Nhược Phong kia gần nhất mấy ngày sau cũng sẽ lên núi.
Từ Nam Kha vừa ra khỏi Thí Luyện Phong, liền nhìn thấy đại sư huynh Huyền Thanh đáp mây bay lại đây, vội kéo lấy hắn hỏi :” Năm ngoái có một đệ tử tên Thẩm Ký lên núi hay không ? Hắn bây giờ bị phân đến ngọn núi nào?”
” Ai?” Huyền Thanh chưa từng nghe nói qua cái tên này, Từ Nam Kha thấy hắn như vậy, trong lòng lộp bộp một tiếng, đoạt lấy danh sách đệ tử trên tay hắn mà nhanh như gió đọc lướt qua từng tên.
Giấy trắng mực đen, rất rất nhiều cái tên, nhưng không có một tên nào là Thẩm Ký.
Lật tới trang cuối cùng, mặt Từ Nam Kha đã xám như tro tàn.
Huyền Thanh luôn luôn thận trọng lão thành, đối với hành vi ngoan liệt của Từ Nam Kha cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ cười nói :”Từ sư đệ, làm sao bỗng dưng lại có hứng thú với tân đệ tử lên núi?”
Mà lời hắn nói còn chưa hết, danh sách liền bị vứt bộp vào trong lồng ngực. Từ Chân cư nhiên trực tiếp từ đám mây nhảy xuống, cấp tốc rơi, Huyền Thanh sợ đến mức mí mắt đều giật, không đợi hắn nhảy xuống cứu người, đã thấy Từ Chân tự mình lăn lộn tạo ra một phiến mây, hết sức khẩn cấp mà hướng về phía tây.
Huyền Thanh : “…” Xem ra là hắn không biết trong khoảng thời gian này, tu vi Từ sư đệ đã tăng tiến rất nhiều.
Từ Nam Kha một thân mồ hôi lạnh, mặt đầy vẻ không tin nổi, sao có khả năng ?
Gõ gõ hệ thống :” Thẩm Ký đâu?”
Hệ thống giả chết không để ý.
Rõ ràng cần phải dựa theo nội dung vở kịch mà đi, làm sao có khả năng đột nhiên thay đổi____ chờ chút! Từ Nam Kha đột nhiên nhớ tới, năm đầu tiên Thượng Hư chân nhân xuống núi chiêu mộ đệ tử, vốn là hướng đi về phía Nam, đó là địa phương Lý Nhược Phong sinh sống từ nhỏ, nhưng bởi vì Từ Chân cùng Huyền Lục phát sinh mâu thuẫn, chạy về phía tây, Thượng Hư chân nhân yêu đồ đệ như mạng mới sốt ruột quyết định đi về phía tây tìm Từ Chân…
Mà bên trong truyện thiếu đi phân đoạn mấu chốt là Từ Chân, nên nội dung vở kịch tự nhiên là chệch đường ray rồi!
Thật là đáng chết! Như vậy hiện tại rốt cuộc Thẩm Ký đang ở nơi nào? Còn trong Hầu phủ? Từ Nam Kha Không dám nghĩ đến một mình Thẩm Ký ở nơi đó sẽ phát sinh cái gì, nếu y không lên Thanh Nguyên phái, cốt truyện một năm này đều không thấy, vậy cốt truyện sau này sẽ bị thay đổi đến như nào nữa ??
Từ Nam Kha không phải biên tập viên du hí, cũng không có đại não động lớn như vậy, hắn chỉ biết là sự tình đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình, nhận thức được điều này làm hắn cực kỳ kinh hoảng. Hắn không ngủ không nghỉ một đường bay đến hầu phủ, ước chừng đi mất ba ngày ba đêm, đến đem Hầu phủ to lớn lật lên toàn bộ, nhưng không tìm được Thẩm Ký! Lại đem hậu viện đào lên ba thước* đất, ngay cả một cọng tóc cũng không nhìn thấy.
*Có nhiều số liệu khác nhau về 1 thước, theo wiki 1 thước = 33,33cm.
Mà hạ nhân nơi này đều đã bị thay đổi, dĩ nhiên là đã có chủ nhân mới, như vậy Thẩm Ký hẳn là đã sớm rời đi___ không biết là chủ động rời đi hay là bị đuổi ra ngoài, hay là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Nghĩ tới đây, Từ Nam Kha trong lòng nảy sinh ra một chút áy náy.
Cuối cùng vẫn là dùng biện pháp thô bạo mà dễ dàng, tóm lấy Thẩm Khai Sơn, thế mới biết, nửa năm trước Thẩm Ký đã rời đi Hầu phủ.
Đem Thẩm Khai Sơn đánh loạn một trận, Từ Nam Kha mới cấp tốc rời đi Hầu phủ.
Nếu như Thẩm Ký không ở Hầu phủ, như vậy nhất định là hướng về Thanh Nguyên phái mà đi. Từ Nam Kha cắn răng, không quản cả người uể oải, vẫn là tăng nhanh tốc độ.
………
Thẩm Ký rời đi Hầu phủ, y chỉ biết là Thanh Nguyên phái nằm ở phía đông kinh thành, vì vậy một đường hướng đông mà đi.
Y mỗi ngày đều rất đói, loại đói bụng này cùng thời điểm ở Hầu phủ hai ba ngày không được ăn cơm nóng là hai loại khác nhau. Khi đó coi như không được ăn cơm nóng, cũng có thể nửa đêm chạy đến nhà bếp ăn trộm điểm tâm, cho nên coi như rất đói rất đói, buổi tối cũng có thể ngủ được, nhưng bây giờ y phi thường đói bụng, trong dạ dày không ngừng tiết ra dịch chua, bước chân phù phiếm vô lực, coi như nôn cũng không nôn ra thứ gì, cảm giác giống như toàn dựa vào ý chí mà từ phía đây đi sang.
Thời điểm y rời đi là vào mùa đông, kinh thành dựa vào bắc, phần lớn thời gian đều có tuyết rơi, tuyết thật dày đọng đến tận đầu gối . Đầu gối trở nên đông lạnh không có tri giác, từ đầu gối trở xuống, y thậm chí không biết là còn tồn tại hay không. Có một ngày y kéo ống quần lên nhìn, từ đầu gối trở xuống toàn bộ đã bị đông cứng đến đen thui tím bầm, y hoài nghi nếu cứ tiếp tục như vậy, y có thể bị liệt.
Cơ hồ là đến ngày thứ ba, hơi thở Thẩm Ký cũng đã thoi thóp. Tại ngày thứ bảy, y đã từ bỏ lòng tự trọng, đi ăn vụng đồ ăn, trộm quần áo, đi trộm bất kỳ đồ vật gì có thể trộm. Thế nhưng một năm qua, y đem quyển tâm pháp nhập môn ngày ngày khổ luyện, chỉ có thể coi như miễn cưỡng nhập môn, tổng có thể cảm giác được chân khí trong cơ thể khuấy động, nhưng dù như thế nào cũng không thi triển ra được. Lại từ nhỏ chưa từng được học qua kiếm pháp đao pháp, y cơ hồ là tay trói gà không chặt. Có nhiều thời điểm, còn chưa có xuống tay, hoặc là đã xuống tay, rồi lại bị lấy trở về.
Hiện tại người bày sạp ở ngoài làm ăn ai ai đều không lanh lợi, mỗi người đều đã thành tinh, vừa nhìn thấy một đứa nhỏ quần áo rách nát tới gần, liền biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Rốt cục, ở trên đường đi hơn hai tháng, thật vất vả qua mùa đông, y vui mừng chính mình còn chưa chết.
Cơ hồ là liên tục té ngã lộn nhào, y tiến vào trong phạm vi Thanh Nguyên phái.
Một đường mà đi y đã từng trải không ít chuyện, lúc mới bắt đầu chịu đói chịu rét, sau đó miễn cưỡng đem ăn cắp luyện thành một môn bản lĩnh, chỉ cần đi trộm, không có không thành công, bất quá Thẩm Ký cũng biết đủ, chỉ cần không đói bụng đến thực sự không chịu được, y sẽ không đi trộm, mà dù có đi, cũng sẽ chọn người nhà giàu mà đi.
Đến thôn trang dưới chân núi Thanh Nguyên phái, y quyết định lại một lần nữa đi trộm.
Bởi vì các đệ tử lên núi xuống núi đều một thân đồng phục màu trắng tinh xảo, mà y lại quần áo lam lũ như tên ăn mày. Trước kia một lần nhìn thấy sư phụ, vẫn là hai năm trước, khi đó hắn còn ở trong Hầu phủ, tuy rằng không được Thẩm hầu đối xử tử tế, nhưng cơ bản cũng không đến nỗi không có đồ mặc, nhưng lúc này đây ….
Thẩm Ký trộm một thân quần áo sạch sẽ, đi đến bên suối cẩn thận rửa mặt. Nước suối dưới chân Thanh Nguyên phái rất trong, trong đến nỗi có thể phản chiếu ra mặt của y, so với hai năm trước, thân hình y đã cao lên không ít, đã có dáng dấp của một thiếu niên.
Nhìn ngó từng toà ngọn núi cao vút trong mây, đó là phạm vi thế lực Thanh Nguyên phái, Thẩm Ký hơi có chút bất an thấp thỏm, mà càng nhiều hơn chính là mong đợi cùng ước ao. Dù như thế nào, hắn tin tưởng sư phụ một năm trước không thực hiện ước hẹn, nhất định là có việc gì trì hoãn, một khi người có thời gian, sẽ đến đón mình lên núi… Thế nhưng y thực sự đợi không kịp, y trăm cay ngàn đắng đi đến đây, nhất định phải nhìn thấy sư phụ.
Trong hai năm qua, nói đến thất vọng, cũng không phải là không có. Ngày qua ngày chờ đợi, trơ mắt nhìn hi vọng của chính mình thoi thóp giống như lửa than đang cháy sắp tắt, giãy dụa, lại dù như thế nào cũng không chịu tắt. Mà ngày đó bị đuổi ra Hầu phủ, sư phụ vẫn không có đến, trong lòng Thẩm Ký như bị đổ ập xuống một chậu nước đá, đem toàn bộ lửa than le lói toàn bộ dập tắt.
Nhưng mà, nếu như vạn nhất, vạn nhất sư phụ thật sự là vì chuyện quan trọng mới trì hoãn…
Ôm ý nghĩ hèn mọn như vậy, Thẩm Ký nắm chặt nắm đấm, từng bước leo lên núi.
……….
Gần hương tình khiếp.
Cách toà núi cao nhất càng ngày càng gần, Thẩm Ký càng bất an. Dưới chân núi Thanh Nguyên phái rộn ràng nhất nhiều người, sau khi nghe ngóng, mới biết hôm nay là ngày thi đấu mỗi năm một lần, nếu như đoán không sai, loại thi đấu này hẳn phải có Thượng Hư chân nhân, quả nhiên, Thẩm Ký hỏi một đệ tử áo trắng, hướng đến Thiên Trọng Phong mà hắn chỉ. Đối với tên đệ tử trong mắt trong mắt không dễ phát hiện ra xa lánh cùng ghét bỏ, Thẩm Ký cũng không hề để ý, giờ khắc này, trái tim của y vẫn cứ giống như ngày đó của hai năm trước, đập thình thịch thình thịch.
Leo lên Thiên Trọng Phong, biển người không thể nhìn thấy phần cuối, Thẩm Ký biết lúc này sư phụ hẳn phải phi thường bận rộn, bởi vậy tìm một nơi che lấp, ôm đầu gối ngồi xuống, yên lặng đợi.
Đợi từ sáng sớm cho đến khi mặt trời xuống núi, từng lớp từng lớp người trên núi giống như thuỷ triều rút dần đi, hẳn là tỷ thí hôm nay đã kết thúc.
Có hai tên đệ tử đang quét bậc thang, kỳ quái liếc mắt nhìn Thẩm Ký :” Đứa bé kia tại sao còn chưa đi, cũng là tới tham gia tỷ thí của phái?”
Dứt lời liền thấy Thẩm Ký đứng lên, đi tới trước mặt bọn họ nói :”Hai vị đạo hữu, ta là tới tìm Thượng Hư chân nhân.”
Thấy y một bộ dáng ánh mắt sáng quắc, hai tên đệ tử vui vẻ nở nhếch miệng, người như vậy bọn họ đã thấy nhiều, dưới là mấy tiểu tử vài tuổi, trên là tới mạo điệt chi niên[1], ôm ý nghĩ muốn tu tiên trèo lên núi, vừa mở miệng chính là tìm chưởng môn tìm Thượng Hư chân nhân, thật sự cho rằng chưởng môn cùng Thượng Hư chân nhân là cha đẻ mẹ ruột của bọn họ sao?
[1] Mạo điệt chi niên 耄耋之年 : Từ 80 – 90 tuổi
Nhưng mà hôm nay người này tựa hồ có hơi bất đồng. Nhưng lại không nói ra được bất đồng chỗ nào, ngoại trừ tướng mạo thanh tú dễ nhìn, dáng người kiên cường.. nhưng lại gây chú ý cực kỳ, vừa nãy ngồi ở dưới bóng cây đã bọn họ đã chú ý tới, ở trong đám người đông nghìn nghịt vẫn có điểm nổi bật rõ ràng.
E rằng cũng chỉ bởi vì khuôn mặt này.
Thẩm Ký có chút vội vàng lại lặp lại một lần :”Ta tìm Thượng Hư chân nhân, các ngươi có thể vì ta đi thông báo một tiếng không?”
“Thông báo? Lấy cái gì thông báo?” Một tên đệ tử trong đó từ trên cao nhìn xuống mà duỗi ra một cánh tay, trên dưới làm một động tác ước lượng.
Thẩm Ký cau mày nhìn hắn.
“Muốn vật phàm tục này đó để làm gì? Đại sư huynh quản đến nghiêm, chúng ta lại không thể lén lút chuồn xuống núi đi chơi, ngươi quên mất lần trước Từ Chân sư huynh bị phạt nhốt trong Thí Luyện Phong?” Một đệ tử khác xì cười một tiếng, lập tức tầm mắt rơi vào trên mặt Thẩm Ký, những tia nắng còn sót lại của trời chiều hắt lên khuôn mặt y, thật là có loại cảm giác mỹ miều đoạt hồn phách người đối diện,không nói rõ được cũng không tả rõ được.
Hắn tròng mắt vừa chuyển, miệng nói :” Nếu thật sự trong túi ngượng ngùng, bán mình làm xiếc có biết không?”
Thẩm Ký đuôi lông mày nhảy một cái, y nhìn chằm chằm 2 tên đệ tử này, nắm đấm bên người lặng lẽ siết chặt.
” Ôi, tức giận nha ha ha ha___ a a!”
Một giây sau, tên đệ tử này liền bị đánh bay trên mặt đất, hai người bọn họ mới miễn cưỡng tiến vào Luyện Khí Kỳ, tiểu hài nhi mười ba tuổi đều không đánh được.
Nửa giờ sau, hai tên đệ tử sưng mặt sưng mũi vội vã bò vào đi tìm Thượng Hư chân nhân.
Thẩm Ký lau máu ở khoé miệng, nộ khí đằng đằng mà đứng ở trên bậc thang, bóng người nhỏ bé bị ánh tà dương kéo dài trông như lão nhân, lồng ngực phập phồng mấy cái, mau chóng đem thương tổn trên mặt nhịn xuống, khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt không cảm xúc. Nhìn thấy sư phụ lần đầu tiên, y hi vọng hết thảy đều hoàn mỹ.
Thượng Hư chân nhân bên này cũng đang phát giận, hai viên đan dược khai tuỷ đan vô cùng trọng yếu trong phòng hắn cư nhiên bị mất, trong đó có bao nhiêu linh lực có thể nghĩ.
Thượng Hư chân nhân một bụng lửa nóng, không nghĩ ra rốt cuộc là ai dám trộm đồ của hắn.
Ai ngờ đúng lúc này, hai đệ tử tìm tới khóc lóc kể lể bị một tiểu tử nghèo dưới chân núi đánh, lại xem trên mặt bọn họ xanh xanh tím tím thê thảm, Thượng Hư chân nhân một cơn lửa giận lại càng đầy thêm, hắn vốn nổi danh bao che đồ đệ nhất, hai đệ tử này vừa vặn là hắn hôm nay phạt đi quét rác____ người này thật là to gan, lại dám lên Thanh Nguyên phái khiêu khích!Cũng không nhìn một chút đây là nơi nào!
Còn chỉ tên nói họ muốn gặp chính mình, thật đúng coi mình là cha.
Niệm quyết, Thượng Hư chân nhân liền bay tới Thiên Trọng Phong, lạnh lùng mà đáp trên mặt đất :” Chính là ngươi muốn gặp ta?”
“Sư phụ, ta là …” Thẩm Ký không kiềm chế nổi mà tiến lên một bước, Thượng Hư chân nhân đầy mặt lạnh lùng cùng không vui lại giống như một chậu nước lạnh, đổ ập xuống đầu y.
Y nhạy bén mà cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, dừng nói.
” Ta khi nào thu ngươi làm đồ đệ?” Thượng Hư chân nhân cau mày nói, nhưng hắn dù sao cũng hàm dưỡng vô cùng tốt, cho dù tức giận bốc lên tận đỉnh đầu, cũng không nổi nóng với tiểu hài nhi bất quá chừng mười tuổi trước mắt này, vì vậy vung tay áo, nói :” Đi thôi, nể tình ngươi tuổi vẫn còn nhỏ, không tính toán với ngươi, chỉ cần xin lỗi hai đồ đệ của ta, liền để ngươi rời đi.”
Xin lỗi? Thẩm Ký hô hấp cứng lại, không thể tin trợn tròn hai mắt, y làm sai chỗ nào?
Hai tên đệ tử kia có người làm chỗ dựa, tự nhiên thẳng sống lưng, đứng ở phía sau Thượng Hư chân nhân, có chút hả hê nhìn chằm chằm Thẩm Ký.
Thẩm Ký không thèm quét mắt liếc bọn họ lấy một cái.
Thượng Hư chân nhân quay người muốn đi, lại bị đứa nhỏ phía sau kéo lại ống tay áo, Thẩm Ký ngẩng đầu lên, vững vàng mà nhìn chằm chằm Thượng Hư chân nhân, tâm tình nơi đáy mắt phi thường phức tạp, khiếp sợ, thất vọng, không cam lòng, cố chấp, đủ loại tâm tình đan xen, lại mơ hồ lộ ra một tầng hận ý.
” Hai năm trước, kinh thành Thẩm Hầu phủ, chính miệng ngươi nói muốn thu ta làm đồ đệ, mang ta lên núi, cũng cam kết một năm sau trở lại đón ta, Thượng Hư chân nhân, ngươi làm sao có thể lật lọng?” Thẩm Ký không thuận theo cũng không buông tha, gằn từng chữ một hỏi.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét