Muốn tìm cái gì nà ♥♥ ~~

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 15

Chương 15

Tất cả người trong Liên Thuỷ cung đều chấn kinh, Mạnh Như Thuỷ các nàng tìm mấy ngày nay cư nhiên lại nguỵ trang thành Mạnh Hoa Âm lẩn trốn ngay bên người các nàng, thậm chí nàng ta còn mang người đi tìm chính mình! Lúc này Mạnh Như Thuỷ đột nhiên nhảy về phía sườn tây____ dường như lập tức nhận thấy được tâm tư của nàng, vài nữ trưởng lão trước sau lao ra, đem nàng khống chế ở trên mặt đất.
Nhưng bầu không khí hiện tại rất xấu hổ.
Đệ tử của mình vô cớ làm ra một trò khôi hài, chạy tới môn phái người khác gây chuyện, còn đâm bị thương đệ tử của phái người ta, việc này quả thực không thể dễ dàng giải quyết!
Từ Nam Kha nhàn nhạt liếc mắt nhìn 2 đệ tử phía sau mình, hai tên đệ tử đã phục sát đất vị Phong chủ nhà mình rồi, lập tức lĩnh ngộ, chạy tới đỡ Thẩm Ký bị thương quay về.
Từ Nam Kha lại nhàn nhạt liếc bọn họ lần nữa, hai tên đệ tử lại lập tức lĩnh ngộ, dùng ánh mắt sùng kính “Từ Chân sư huynh vì sao đột nhiên lại trở nên thâm minh đại nghĩa như vậy” nhìn hắn, sau đó lại hự hự khiêng Thẩm Ký đến chỗ Thượng Hư chân nhân.
Hệ thống buồn bã nói :”Cảnh báo, ooc…..”
Từ Nam Kha lập tức trừng mắt dữ dằn mà phản bác :”Ta đã nói cái gì sao, ta một chữ cũng chưa nói, tất cả là do hai tên đệ tử hiểu sai ý.”
Hệ thống :”……”
Thẩm Ký tuy rằng bị trọng thương, nhưng thần trí vẫn còn thanh tỉnh, y đem thần sắc Từ Chân thu hết vào đáy mắt, chỉ cảm thấy đáy lòng có cái gì đó nghèn nghẹn.
Chân khí từ lòng bàn tay Thượng Hư chân nhân nhẹ nhàng thoát ra, ấn lên trên miệng vết thương của Thẩm Ký, chỉ chốc lát sau máu đã ngừng chảy. Tuy rằng Thẩm Ký khi ở Thiên Trọng Phong đối với hắn có chút bất kính, hắn cũng không quá yêu thích đệ tử này, nhưng lần này thấy tiểu tử này lâm nguy không sợ, thậm chí còn bị thương, đáy lòng có bao nhiêu không vui đối với y cũng nhanh chóng tan thành mây khói. Vì vậy tự nhiên là sẽ tận tâm tận lực chữa thương cho y.
Hai phái một lần nữa lại lâm vào thế giằng co. Tuy rằng Thượng Hư chân nhân một lời cũng chưa nói, nhưng chân khí phát ra từ trên người hắn đã làm cho mọi người cảm thấy phi thường ngột ngạt.
Vị nữ trưởng lão Liên Thuỷ cung dẫn đầu khiêu khích ban nãy đành bỏ hết mặt mũi, ôm quyền hướng mọi người trong Thanh Nguyên phái nói :” Việc này đúng là do ta quản giáo phái không nghiêm, tại hạ thay mặt các đệ tử hướng chư vị nói một câu xin lỗi.
Thượng Hư chân nhân còn chưa kịp lên tiếng, Từ Nam Kha liền nhướng mày nói :” Nếu xin lỗi có tác dụng, vậy còn tồn tại Chấp giáo chưởng lão làm gì?”
“Vậy rốt cuộc các ngươi muốn thế nào?” Trên mặt nữ trưởng lão đầy vẻ tức giận không kiềm chế được.
” Cái gọi là nhận lỗi, quà tạ lỗi của ngươi đâu?” Từ Nam Kha mặt không đổi sắc mà mở miệng.
Mọi người đồng loạt ghé mắt nhìn về phía Từ Chân, quả nhiên đúng là Từ Chân sư huynh hung hăng càn quấy của bọn họ, đến lúc này còn không quên đòi quà nhận lỗi, hiển nhiên là thừa dịp cháy nhà mà đi hôi của. Liên Thuỷ cung kia am hiểu ám khí, còn am hiểu dùng độc, không biết là có bao nhiêu đồ tốt đâu!
Hiện tại nữ trưởng lão Liên Thuỷ cung đã đem lửa giận đặt hết lên người Từ chân, bởi vì nhìn thấy hắn chính là Phong chủ của tên đệ tử vừa lên đối chiến ban nãy, bây giờ còn bênh vực người mình mở miệng đòi quà nhận lỗi_____
Hừ lạnh một tiếng, cũng không muốn làm mất mặt thêm nữa, nữ trưởng lão Liên Thuỷ cung móc từ trong ngực ra một cái hộp nhỏ, ném về phía Từ Chân, Từ Chân duỗi tay nhẹ nhàng bắt lấy, không tỏ rõ ý kiến mà nhấc lên mí mắt :” Chỉ có như vậy, không khỏi quá mức keo kiệt….”
Các đệ tử Thanh Nguyên phái đã sợ tới mức ngây người, tuy rằng làm như vậy quả thực có chút không biết xấu hổ, nhưng lại là do Từ Chân sư huynh làm ra, quả thực là đối với hắn thực phù hợp, không hề có chút cảm giác mất mặt nào.
Nữ trưởng lão Liên Thuỷ cung rõ ràng không nghĩ tới tên đệ tử thân truyền này lại có thể mặt dày vô sỉ như vậy, nhưng hiện tại đang ở trước mặt bao người, lại không có đường lui, vì thế chỉ đành đen mặt lôi ra cái gì đó, vô cùng đau lòng mà ném cho Từ Chân.
Từ Nam Kha đem hai cái hộp đen ôm vào trong ngực, lúc này mới cong cong khoé miệng. Theo cốt truyện nữ trưởng lão Liên Thuỷ cung chỉ cho Lý Nhược Phong một viên kim liên mà thôi, không nghĩ tới vừa rồi mình mới chỉ khích tướng một chút, nàng lại ngay lập tức ném thêm một hộp nữa lại đây, chắc hẳn cũng là một cái gì đó quan trọng.
Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, Từ Nam Kha hướng về phía nữ trưởng lão khi hơi hơi mở miệng, nhưng không đợi hắn phát ra âm thanh nào, người Liên Thuỷ cung vừa thấy hắn mở miệng liền nghĩ hắn lại muốn đồ vật, đều không hẹn mà cùng nhau bay lên đụn mây chạy mất.
Từ Nam Kha :”…….”
Đợi cho mọi người Liên Thuỷ cung hoàn toàn rời đi, sự việc nguy cấp thình lình xảy ra của Thanh Nguyên phái lần này đã được xử lí xong.
Thượng Hư chân nhân cùng Chấp giáo trưởng lão ở Tu Chân giới nhiều năm như vậy, đương nhiên đã nhận ra được một ít chân tướng thông qua sự việc vừa rồi, danh hào “Hồ ly ngàn mặt” trên giang hồ không ngờ lại chính là đệ tử Liên Thuỷ cung, vậy mà trước đây bọn họ chưa từng nghe ai nhắc đến! Có thể thấy Liên Thuỷ cung này sâu không lường được, vẫn cần phòng bị khi chưa xảy ra chuyện gì, vì thế hai trưởng lão liền vội vàng lên núi xin chỉ thị của trưởng môn.
Trên Thiên Trọng Phong lúc này chỉ còn lại các đệ tử vừa trải qua sự việc ban nãy, ai nấy đều tự động tản ra một vòng tròn cách xa Lý Nhược Phong. Ngay cả một vài tên đệ tử lúc trước từng có một ít giao hảo với hắn sau khi trải qua việc này cũng không khỏi lo lắng sau này hắn có đột nhiên thọc một đao sau lưng mình hay không. Loại người này, bọn họ không dám giao hảo sâu.
Lý Nhược Phong đứng tại chỗ, trên mặt xuất hiện nụ cười dữ tợn, dù thế nào, cuối cùng hắn cũng có thể chắc chắn Thẩm Ký cũng là một người xuyên vào đây. Vì vậy mặc kệ thế nào, nhất định phải thừa dịp linh căn của y còn chưa thức tỉnh nhanh chóng diệt trừ y, bằng không nếu cứ để sự việc giống hôm nay lại xảy ra lần nữa, vị trí nam chính của mình sớm muộn cũng sẽ bị y cướp đi!
Mà kim liên trong tay Từ Chân cũng chỉ có công hiệu giải độc mà thôi, dù sao trước mắt mình cũng không có việc gì cần dùng đến. Tuy rằng Lý Nhược Phong có chút không muốn bảo vật này rơi vào trong tay Từ Chân, nhưng mà hắn cũng biết Từ Chân rất căm ghét Thẩm Ký, tuyệt đối không có khả năng hắn sẽ đem Kim Liên giải độc cho Thẩm Ký, cho nên tạm thời yên lòng.
_____Hiện tại việc cấp bách nhất chính là phải lấy được Giáng Vân Kiếm! Đó mới là thứ quan trọng nhất!
Từ Nam Kha nghe thấy tiếng nói của hệ thống :” Độ hảo cảm của nam chính giảm xuống, độ sảng khoái giảm xuống, tích phân cộng 20, độ sảng khoái của nam nhị gia tăng, tích phân cộng 2.”
Từ Nam Kha đỡ trán, đúng rồi, hắn đã phát hiện Thẩm Ký cực kỳ keo kiệt, từ Lý Nhược Phong có thể xoát xoát một lần cộng thêm rất nhiều tích phân, còn từ Thẩm Ký lại hầu như chẳng được bao nhiêu, có khi còn không được tích phân nào. Độ sảng khoái của y cũng thật khó tăng, như thế này còn chưa đủ sảng khoái sao? Đã làm cho y nổi bật, nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, lâm nguy cũng không sợ, muốn bao nhiêu anh dũng liền có bấy nhiêu anh dũng, nhưng y làm sao vẫn là khó chịu ?
Hắn theo bản năng mà liếc mắt nhìn Thẩm Ký một cái, kết quả phát hiện đối phương đang lấy tay đè lại vết thương trên bả vai, cũng nhìn chằm chằm hắn, thần sắc phức tạp.
Không xong rồi_______
Trong lòng Từ Nam Kha lộp bộp một chút, nghĩ rằng chẳng lẽ Thẩm Ký lại hoài nghi hắn là người kia, nhưng làm sao có thể liên hệ 2 chuyện này với nhau, hắn cũng chỉ là nói ra câu “Lang quân ngàn mặt”, tám gậy tre hoàn toàn đánh không đến*. Nhưng tiểu tử Thẩm Ký kia cũng rất thông minh, mình bất quá cũng hơi chỉ điểm một chút mà thôi, vậy mà y cũng có thể tự lĩnh hội được ra chân tướng.
*Đại khái là không chọc đến vấn đề, còn một khoảng xa 7749 vạn dặm mới liên hệ được với nhau.
Chúng đệ tử, bao gồm cả Thượng Hư chân nhân đều cho rằng Thẩm Ký chỉ đánh bậy đánh bạ mà xé rớt được mặt nạ của Mạnh Như Thuỷ, nhưng có lẽ chỉ có hai người Từ Nam Kha cùng chính y mới biết được, y căn bản là có tính toán mới tiếp một chiêu đâm trúng bả vai kia, nếu không lấy tu vi hiện tại của y, dù có làm cách nào cũng không thể tới gần Mạnh Như Thuỷ.
….. chỉ là làm như vậy cũng thật là quá mức không muốn sống nữa, quả thực y điên rồi.
Từ Nam Kha khẽ thở dài một cái, muốn đi xem thương thế của Thẩm Ký như thế nào, nhưng lại không thể ooc.
Đêm nay trước khi trở lại thế giới hiện đại, Từ Năm Khả tính toán một chút tích phân đã tích cóp được, những ngày này vất vả viết thư suốt một tháng, còn ở trong bóng tối âm thầm giúp Thẩm Ký vô số lần, cũng chỉ mới được tổng cộng 83 tích phân, cách một ngàn tích phân còn xa xa mới với tới.
Từ Nam Pha có chút tâm phiền ý loạn, thu thập một chút đồ vật liền nằm lên trên giường đem chính mình đánh ngất đi.
Cái cuộc sống tuyệt vọng này…
Chờ đến giờ Tý (23h – 1h), Minh Nhẫn cùng Minh Phàn hai tay xách hai cái túi, đi đến trước cửa phòng Từ Chân sư huynh, nhẹ nhàng gõ cửa :”Sư huynh.”
Hôm nay là ngày giỗ mỗi năm một lần của mẫu thân Từ Chân sư huynh, năm nào bọn họ cũng sẽ thay Từ Chân sư huynh xuống thị trấn dưới chân núi mua tiền giấy, buổi tối đi qua đưa cho Từ Chân sư huynh, sau đó sư huynh sẽ ở trong phòng tế điện* mẫu thân mình.
*祭奠 Jìdiàn Tế điện: lễ tế, lễ truy điệu hay tưởng niệm dành cho người đã mất.
Hai người nghĩ thầm, tuy rằng sư huynh tính cách ác liệt, nhưng mà đối với mẫu thân của mình hiếu thuận đến không còn gì để nói, mỗi năm đều đốt rất nhiều tiền giấy_____
Chỉ là hôm nay, sư huynh tại sao còn chậm chạp không chịu mở cửa ?
Minh Nhẫn cùng Minh Phàn liếc nhau, sợ lão đại Từ Chân xảy ra chuyện gì, thật cẩn thận đem cửa cạy ra.
Bọn họ đi đến bên giường, thấy lão đại vẫn còn an ổn nằm ở trên giường, thoạt nhìn dường như chỉ là ngủ say mà thôi mới dám thở phào một hơi.
Chỉ là, trong lồng ngực sư huynh ôm cuộn giấy gì kia?
Chẳng lẽ là cái pháp bảo gì đó hôm nay lấy được từ Liên Thuỷ cung, là quyển trục hay những thứ tương tự vậy, hai người tức khắc nổi lên một chút tâm tư, tối tối tăm tăm nhẹ nhàng rút cuộn giấy từ trong ngực Từ Chân ra, không biết vì cái gì, Từ Chân sư huynh hôm nay lại ngủ như chết, bọn họ gây động tĩnh lớn như vậy cũng không thèm nhúc nhích.
Nhưng mà, khi tầm mắt rơi xuống tờ giấy kia____ không, bức hoạ kia, tức khắc hai người bị doạ sợ đến nỗi tè ra quần.
Tuy rằng trong phòng tối lửa tắt đèn, nhưng là dựa vào ánh trăng bọn họ cũng có thể nhìn ra được, kia rõ ràng chính là_____
Hai người giống như thấy quỷ ném lại bức tranh liền hướng về phía cửa phòng chạy mất dép.
Minh Nhẫn cùng Minh Phàn trở lại phòng mình, nằm song song trên giường, trên người bọn họ còn mang theo nhiều vết thương sưng to xanh tím, hai người gian nan mà liếc nhau, bỗng nhiên trong lòng liền biết chính xác người đã đánh bọn họ hôm đó là ai.
Đêm đó vào lúc tắt lửa tối đèn bọn họ đang bàn bạc vu oan cho Thẩm Ký liền bị người chạy tới đem bọn họ đánh đến mức cha mẹ cũng không nhận ra.
Ngày đó trong lần tỷ thí đầu tiên đem bọn họ treo lên cây cởi quần đánh nát mông cùng mặt mũi bầm dập.
Ngày đó bọn họ muốn lên án Thẩm Ký ở trước mặt mọi người liền bị sư huynh ngăn trở cho người kéo đi.
Còn có rất nhiều thứ bọn họ vứt ở dưới chân Thẩm Ký như vỏ chuối hay ném hòn đá nhỏ lên người y đều xảy ra một hiện tượng quỷ dị, tất cả những thứ đó đều vòng thành một vòng cung quay lại dưới chân bọn họ hoặc ném lên chính người bọn họ.
Nga.
Tâm như tro tàn.
Trong lòng hai người đều thập phần ăn ý mà cảm thấy bọn họ đi theo đại ca bao lâu nay bây giờ đã bị vứt bỏ.
Nhưng mà Từ Chân sư huynh như vậy, bọn họ chỉ thấy vào thời điểm năm năm trước, khi Từ Chân theo đuổi cô nương bán trà dưới chân núi đã cùng Huyền Lục đánh một trận từ chân núi lên đến đỉnh núi. Trừ lần đó ra, bọn họ chưa từng thấy Từ Chân vì bất cứ kẻ nào mà xuất đầu, cũng càng miễn bàn đến việc chỉ vì một tiểu tử không biết từ nơi nào đến mà vứt bỏ hai tiểu đệ bọn họ____
Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó ghê gớm, sắc mặt hai người đồng thời trở nên trắng bệch.
Tác giả có lời muốn nói: Ngày hôm nay đổi mới ~

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét