Chương 17
Sau khi từ bên suối trở về, Từ Nam Kha luôn có cảm giác mình đang bị người giám thị, hơn nữa gáy cũng ngứa, không biết có phải là do muỗi ở suối quá nhiều hay không, bị cắn, vì thế tuỳ tay bôi một chút thuốc mỡ lên gáy.
Từ lần đầu tiên tỷ thí đến bây giờ đã được một tháng, nhiều ngày nay không biết vì sao Thẩm Ký đều không viết giấy để ở Lạc Hà Pha, hắn đi qua đó rất nhiều lần nhưng nơi bị bọn họ đào thành một cái hố vẫn luôn trống rỗng.
Từ Nam Kha tự nhiên lại sinh ra một loại cảm giác mất mát, có loại ảo giác thằng nhóc mình nuôi đã trưởng thành và bắt đầu phản nghịch.
Mà trong lúc hắn không biết, Minh Nhẫn cùng Minh Phàn đã sắp bị đè nén đến chết, cuối cùng thực sự không nhịn được liền đem nội dung bức hoạ bọn họ nhìn được vào đêm đó kể cho người thứ ba nghe, cũng cảnh cáo hắn không được nói cho bất luận kẻ nào, nếu không sẽ đánh chết ngươi. Mà người thứ ba lại lặng lẽ thêm mắm dặm muối kể lại ch người thứ tư, còn uy hiếp hắn, những điều này chỉ có trời biết đất biết ngươi biết ta biết.
Đệ tử trên Thanh Nguyên Phái tình cảm đạm bạc, tu vi cũng yếu hơn các đệ tử môn phái khác, nhưng bản lĩnh châu đầu ghé tai lại là đệ nhất. Câu chuyện giống như lửa cháy lan ra đồng cỏ, ngắn ngủi mấy ngày đã truyền tai khắp các đệ tử trong phái.
Nhưng dù cho như thế nào, trận tỷ thí thứ hai vẫn bắt đầu vào ba ngày sau.
Ngày hôm đó, hai hàng đệ tử trang bị chỉnh tề đứng ở lối đi tiến vào nơi tỷ thí, Thượng Hư chân nhân cầm trường kiếm trong tay, linh khí dao động, chậm rãi mở ra cấm chế của nơi tỷ thí. Trước tiên ập vào mặt chính là một mùi máu tươi nồng đậm, chúng đệ tử nóng lòng muốn thử nhưng bên trong cũng mang theo vài phần sợ hãi.
Từ Nam Kha khoanh tay đứng ở đội ngũ lần trước, cảm giác được Huyền Thanh Đại sư huynh từ sáng sớm tinh mơ cho đến bây giờ đã nhìn trộm hắn không dưới mười lần.
“Đại sư huynh, trên mặt ta có gì sao?” Từ Nam Kha nhíu nhíu mày.
Đại sư huynh thành thục ổn trọng lại khua tay loạn xạ, vội nói :”Không, không có gì.” Hơn nữa còn vội vàng thu hồi tầm mắt.
Ánh mắt Từ Nam Kha lơ đãng đảo qua vị trí Thẩm Ký ở đầu đội ngũ, tu vi mấy ngày nay của y có tiến triển tương đối lớn, ban đầu Từ Nam Kha còn lo lắng y đi lệch cốt truyện, lên núi muộn một năm, có thể tu vị sẽ không theo kịp, nhưng hiện tại xem ra đó hoàn toàn là lo lắng vô ích.
Hơn nữa từ sự việc Liên Thuỷ Cung lần trước, thái độ của đệ tử trên dưới Thanh Nguyên phái đối với y cũng tốt hơn rất nhiều, hẳn là có thể ngăn trở hắc hoá ở một mức độ nào đó, chỉ là không biết vì sao, Từ Nam Kha vẫn cảm thấy sắc mặt y càng ngày càng ủ dột.
Căn bản không bao giờ biết được thằng nhóc này đang suy nghĩ cái gì, thật là đau đầu.
Truy Ngân Phượng ở trong ống tay áo Thẩm Ký bay loạn không ngừng, ba cái truy ngân phượng tâm linh tương thông, nên y không cần ngẩng đầu cũng nắm rõ nhất cử nhất động của Từ Chân, giờ phút này hắn đang nhìn mình chằm chằm, không biết lại định tính kế gì.
Thẩm Ký không ngẩng đầu, lúc này Thượng Hư chân nhân lại phân phát cho mỗi đệ tử một ít đan dược trị thương, đã phát đến trước mặt y.
Y rũ đầu, thấp thấp kêu một tiếng :”Tạ sư phụ.”
Thượng Hư chân nhân không có phản ứng gì, liếc nhìn Thẩm Ký, không thể nào yêu thích mà đi lướt qua.
Âm thanh giòn tan, hai chữ “Sư phụ” còn cố tình tăng thêm ngữ điệu làm Từ Nam Kha cách đó không xa cảm thấy chấn động, trong nháy mắt hắn nhớ tới Thẩm Ký của hai năm về trước so với hiện tại ngây thơ đáng yêu hơn nhiều, hắn chột dạ rời đi ánh mắt.
Thẩm Ký cúi đầu nắm giữ nhất cử nhất động của hắn, không có biểu tình gì mà trầm thấp cười nhạo một tiếng.
Huyền Thanh nhìn Thẩm Ký, lại lén lút nhìn về phía Từ Nam Kha, lúc này trực tiếp bị tóm gọn, mí mắt hắn run lên, cực kì hoảng sợ.
Chân mày Từ Nam Kha cau lại, ngữ khí đã có vài phần không kiên nhẫn :”Đại sư huynh, lần này ngươi lại nhìn cái gì? Trên mặt ta lại có thứ gì dài ra hay sao?”
“Không có, trên mặt sư đệ trắng trắng nộn nộn, rất đẹp.” Huyền Thanh cười gượng nói :” Ta chỉ là muốn nhắc nhở, sau khi tiến vào khu vực tỷ thí, Từ sư đệ ngàn vạn lần phải cẩn thận.”
Hắn có thể đem những lời đồn đại khó nghe đó nói ra sao, một chữ cũng đều không thể! Ban đầu hắn thực sự là một chữ cũng không tin mấy lời linh tinh, cái gì mà Từ Chân anh hùng cứu mỹ nhân, ôm bức chân dung sư đệ đi ngủ, nhưng mà mới vừa rồi chứng kiến Từ sư đệ thừa dịp phát đan dược mà thực hiện một chút tử công phu(?), tầm mắt cũng phải đặt trên người Thẩm Ký đến mười lần tám lượt, làm cho hai mắt hắn đều sắp mù.
(?) Không hiểu ý tác giả muốn viết là gì. Nguyên văn là, 但是他方才看徐师弟趁着发丹药这么会儿子的功夫, nhưng là hắn mới vừa rồi xem từ sư đệ thừa dịp phát đan dược như vậy một lát tử công phu.
Vừa nghĩ như thế, ngược lại cũng thực đúng, ngày ấy Từ Chân vừa mới bế quan xong đi ra ngoài, đột nhiên lại vô cùng lo lắng bay tới cướp danh sách đệ tử của mình hỏi có đệ tử nào tên Thẩm Ký hay không, thực là có điểm mờ ám. Từ chân sư đệ một năm có 360 ngày thì đều dùng 360 ngày để gây ẩu đả đánh nhau, sờ gà trộm chó, khi nào thì lại quan tâm đến một đệ tử mới lên núi.
Vẻ mặt Huyền Thanh vi diệu mà giật giật.
………
Nhưng mà cái loại ánh nhìn như đèn pha chiếu sáng cùng cảm giác như có một cái máy ghi âm đặt trên người mình vẫn chưa biến mất.
Từ Nam Kha mặt không biểu tình cúi đầu, vài giây sau lại đột nhiên ngẩng đầu lên_____ tầm mắt nóng rực mới vừa rồi đặt trên người mình mà nhìn chọc chọc liền lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai mà biến mất. Các đệ tử nên làm gì thì làm cái đó, người rảnh rỗi trêu trọc người cũng rảnh rỗi như mình, người đọc thuộc tâm pháp cũng cúi đầu đọc thuộc tâm pháp, thực giống như những ánh mắt nhìn Từ Nam Kha ban nãy không phải bọn họ.
Vẻ mặt bỡn cợt bát quái của Huyền Lục còn chưa kịp thu hồi, hắn quay qua nhìn trời nhìn đất không thèm nhìn Từ Nam Kha.
Hắn liền nghĩ ra tại sao hai năm trước xuống núi Từ Chân thường xuyên biến mất không thấy bóng dáng, đi tìm hắn thì lại tìm được ở phụ cận Hầu phủ. Hơn nữa sau khi đi ra ngoài sau hai năm bế quan, hắn liền hoàn toàn quên mất chuyện cô nương bán trà dưới chân núi, như vậy thực không giống tính cách của hắn, tựa như thay đổi tính tình, trở nên đường hoàng chính trực hơn một chút. Cô nương bán trà ngày đêm chờ đợi nhưng vẫn không thấy hắn đến thăm mình, đỉnh đầu đã xanh đến nỗi hoàn toàn có thể mở cuộc đua ngựa*.
*Đại khái, chắc là, hình như ý là muốn chửi bậy, hàng ngàn con ngựa chạy đua = chửi ngàn vạn câu fuck your mom.
Có thể nói cực kì thú vị.
Mà lúc này Lý Nhược Phong cũng đã ở trong đội ngũ, trong lòng cũng là ngàn vạn con ngựa lao nhanh không ngừng, nghi hoặc bấy lâu đến bây giờ đã được giải đáp, trách không được ngay từ đầu hành vi của Từ Chân có điểm kì quái, liên tiếp mấy lần trợ giúp Thẩm Ký, làm y trở nên nổi bật, chẳng lẽ lập trình viên lại thiết lập thêm cho NPC này một cái thuộc tính ” Ái mộ nam số 2″ ???
Như vậy cũng quá lắm rồi, không biết đám lập trình viên kia suy nghĩ thế nào, chẳng lẽ bọn họ là hủ sao?
Vậy cũng có nghĩa là, ngày đó người ở trong rừng cây điều khiển giọt nước tấn công mình cũng chính là Từ Chân, con mẹ nó lập trình viên thiết kế cái NPC này cũng quá cực đoan rồi đi!
Lông mày Từ Nam Kha nhảy dựng, hít sâu một hơi, hung tợn mà trừng mắt với đám đệ tử không biết sống chết dám nhìn lén hắn,, mấy đệ tử sợ đến mức gương mặt đều trắng bệch, cứng ngắc xoay cổ đi nhìn sang chỗ khác.
Hắn nhíu mày, không rõ vì sao buổi sáng hôm nay mình đi đến đâu hình như cũng đều biến thành tấm bia ngắm, ai đi qua người hắn cũng đều phải dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn, loại ánh mắt thực giống như nhìn “một vị bá chủ của một núi vì yêu mà điên cuồng cường thủ hào đoạt cướp về làm con dâu nuôi từ bé.”
Khi hắn còn đang không hiểu vì sao, Thượng Hư chân nhân đã tiến lại đưa đạn khói cho Đại sư huynh bên cạnh hắn, nói :”Gặp phải nguy hiểm thì lập tức kêu vi sư tới, ta ở bên ngoài chờ các ngươi, một tháng sau đem người về đây kiểm tra nhân số.”
Một đám đệ tử mênh mông bao la (chỉ số lượng đông) hướng vào bên trong khu vực thí luyện mà đi.
Yêu thú ở bên trong khu vực này thực sự không lọt được vào mắt xanh của Từ Nam Kha, đây chỉ là Thanh Nguyên phái bắt chước Vạn Yêu cốc tạo nên một cái sơn cốc nho nhỏ, sau đó lại thả vào một vài con yêu thú cấp thấp tương đương với một Luyện Khí tầng ba, bốn, để cho chúng đệ tử đi vào rèn luyện một phen.
Dù sao đám đệ tử này cũng mới nhập môn, điều cần thiết nhất lúc này chính là kinh nghiệm thực chiến.
Nhưng mà theo cốt truyện đầy đủ thì vai chính đi đến nơi nào, thì chắc chắn nơi đó sẽ phát sinh cái gọi là “nguyên tắc đại nạn” ____
Hai ngày sau, nơi này liền bắt đầu bạo phát yêu thú, bởi vì cấm chế ở phía tây của nơi này giáp với Vạn Yêu cốc, nhưng cấm chế này không biết vì sao lại phát sinh dị biến đột nhiên mở ra, vì vậy một bộ phận yêu thú lớn của Vạn Yêu cốc nhân cơ hội tràn vào bên trong.
Vai chính sau khi rớt xuống vách núi còn phát hiện ra thi thể của hung thú thượng cổ, vì vậy liền đào tim nó ra ăn, tu vi nhờ đó mà tăng mạnh.
Hào quang chính vì như vậy đã hoàn toàn mở rộng ra! Chính là không hề có logic như vậy! Cả một đời trước số lần Từ Nam Kha gặp được bảo khí cũng không nhiều bằng số bảo khí mà vai chính bắt được trong vòng một tháng ngắn ngủi, dường như là bảo khí trên toàn thế giới đều tự mọc chân mà chạy đến bên người Lý nhược Phong.
Lúc này đằng sau có một đệ tử đang uể oải oán giận không đi kịp đội ngũ, Từ Nam Kha theo bản năng quay đầu liếc mắt nhìn một cái, liền nhìn thấy Minh Nhẫn cùng Minh Phàn đi ở trong đám đệ tử, vẻ mặt như bị táo bón mà nhìn chằm chằm Thẩm Ký.
Mặt mũi đều đã bầm dập rồi mà còn không chịu an phận.
Số lần bọn họ bắt nạt Thẩm Ký quá nhiều, Từ Nam Kha đánh bọn họ đều đã đánh đến thuận buồm xuôi gió, vừa thấy hai tên này dường như lại có chủ ý gì, Từ Nam Kha liền nghĩ đến số tích phân ít ỏi đến đáng thương, mặt lập tức tối sầm lại, trong lòng một trận buồn phiền____lười đi quản bọn họ muốn làm cái gì, hắn trực tiếp ném ra hai đạo linh lực, hai đoạn dây leo trên mặt đất lặng yên không một tiếng động mà dựng thẳng lên.
Toàn bộ quá trình mặt đều không đổi sắc.
Minh Nhẫn cùng Minh Phàn vốn đang an phận thủ thường đi ở trong đội ngũ, chỉ là ngẫu nhiên liếc mắt đánh giá Thẩm Ký một cái mà thôi, dù có thế nào đi nữa cũng không nghĩ dám phá đám thằng nhóc được Từ Chân coi trọng, đúng lúc này, hai người đột nhiên cảm thấy dưới chân lành lạnh, hai đoạn dây leo vòng qua mắt cá chân lập tức đem bọn họ kéo lại phía sau cùng của đội ngũ, kéo dãn khoảng cách với Thẩm Ký một đoạn chừng 10 mét.
Đúng là một ngày chó má!
Hai người bị ném ở phía sau cùng, mặt dại ra, đồng thời nhìn về phía Từ Chân ở đội ngũ phía trước, bóng lưng Từ Chân thẳng tắp không chút gợn sóng nào, dường như vừa rồi cái gì cũng chưa từng làm, cực kì không biết xấu hổ.
Có thể nói tam quan của hai người họ đã bị huỷ diệt sạch sẽ, bọn họ cái gì cũng đều không dám làm! Có nhất thiết phải nhổ cỏ tận gốc như vậy không đại ca.
Mà Lý Nhược Phong lúc này cũng nhìn thấy hết thảy, đã bắt đầu tự bổ não mười vạn chữ tạo nên cuốn truyện Từ Chân cường thủ hào đoạt, có cảm giác mình từ vai chính xuống cấp thành pháo hôi.
Mà Từ Nam Kha đối với những việc này hoàn toàn không biết gì, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn chằm chằm phía trước, cực kì có khí thế.
Thẩm Ký rũ đầu, biểu tình càng trở nên phức tạp.
Sau khi đem Truy Ngân phương tiến vào trong cơ thể Từ Chân, vào ban đêm y thường một đêm không ngủ, xem Từ Chân rốt cuộc muốn đánh chủ ý gì với mình, kết quả lại nhìn thấy Từ Chân suốt một đêm đều không động đậy, thay vì nói là ngủ say, còn không bằng nói hắn đã chết ngất mới đúng____ mà hiện tại hắn cư nhiên lại đem Minh Nhẫn cùng Minh Phàn luôn ở bên người mình đuổi đi, loại hành động này có thể bị gọi là “Bảo hộ”….
Nếu chỉ là vui đùa, cố ý làm ra, nhưng nếu như chính mình không nhìn thấy thì đối với hắn có lợi ích gì đâu.
Thẩm Ký càng ngày càng đoán không ra rốt cuộc hắn muốn làm cái gì.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~~~
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét