Muốn tìm cái gì nà ♥♥ ~~

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

[Edit/Danmei] Cứu Vớt Nam Nhị - Chương 14

Chương 14

Trên dưới Thanh Nguyên phái đều chết lặng, hoàn toàn không hiểu tên tiểu tử đột nhiên xuất hiện này đang làm cái quỷ gì. Vốn dĩ cho rằng hắn là một thiếu niên đầy khí phách, muốn chủ động xuất đầu, thế nhưng kết quả lại là kêu tên người khác?
Nguyên bản Lý Nhược Phong giờ phút này phải sáng lạn rực rỡ như sao sớm nhưng bây giờ hai mắt lại loé lên tia giảo hoạt, hiện tại hắn chính là muốn thử thăm dò xem Thẩm Ký rốt cuộc có phải là người xuyên vào hay không.
Hắn muốn bức Thẩm Ký vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, nếu không ra nghênh chiến, sẽ mang danh con rùa rụt đầu, còn nếu ra nghênh chiến, hiện tại y chỉ là tư chất Phàm linh căn_____ nếu Lý Nhược Phong nhớ không lầm, hiện tại y mới vừa lên núi được một năm một tháng(?), hẳn là mới miễn cưỡng có thể dẫn khí nhập thể____ căn bản đánh không thắng được nha đầu kia, kết cục vẫn là một mảnh xám xịt mà thôi.
(?) Tác giả hay viết mấy chỗ khó hiểu như vậy, đại khái muốn nói đến cốt truyện ban đầu Thẩm Ký lên núi trước Lý Nhược Phong một năm, rồi cộng thêm một tháng từ khi hai bọn họ cùng lên núi ở cốt truyện hiện tại, như vậy là thành một năm một tháng.
Mà một khi, y đem mặt nạ của Mạnh Như Thuỷ xé xuống, thì điều đó đã đủ để chứng minh, y cũng là người xuyên vào đây và cũng biết rõ cốt truyện.

Từ Nam Kha đem ánh mắt từ trên người Lý Nhược Phong rời đi, trong lòng nặng nề, xem Lý Nhược Phong lúc này có ý muốn thử, hẳn là hắn đang nghi ngờ Thẩm Ký cũng giống hắn, đều là người xuyên việt. Như vậy cũng không sao, nếu như đến lúc này hắn còn không phát hiện có vấn đề, thì hắn chính là loại không có não, hoặc là có não nhưng không dùng được.
Trong đầu Lý Nhược Phong lúc này đang tính toán đến vang leng keng, không chút nào để ý hắn vừa lỗ mãng đứng ra, rồi lại đẩy một đệ tử khác ra nghênh chiến, loại hành vi này trong mắt các huynh đệ ở Thanh Nguyên phái đều là xấu hổ cùng vô sỉ cỡ nào!
Thượng Hư chân nhân cau mày nhìn về phía Lý Nhược Phong, trận tỷ thì lần trước hắn còn thực sự xem trọng tên đệ tử này, nhưng đối với hành vi hiện tại của đệ tử này lại cực kỳ bất mãn! Chỉ là ngại hai phái đang trong tình huống giằng co, không có cách nào mở miệng.
Toàn Thanh Nguyên phái to lớn quả thực đều bị hắn biến thành một trò cười!
Mạnh Như Thuỷ ở đối diện đôi mắt vừa chuyển, cười nhạt nói :”Chẳng lẽ quý phái không có một đệ tử có thể xuất chiến sao?”
Khí thế Thanh Nguyên phái lập tức trở nên tiêu điều, Thượng Hư chân nhân sắc mặt nặng nề, đang muốn mở miệng làm Huyền Thanh đứng ra thi đấu, Thẩm Ký đứng ở một bên đột nhiên bước lên, từng bước vững vàng đi đến trước mặt Từ Nam Kha :” Đệ tử sẽ nỗ lực hết sức.”
Lúc này y chưa chính thức bái sư, chỉ là ở lại trên núi của Từ Chân làm việc, cho nên là đệ tử thuộc trên núi của hắn.
Tầm mắt mọi người lại xoát xoát xoát hướng về phía Từ Nam Kha bên này, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Ký đã mang theo một chút thương cảm, nghiễm nhiên là nhìn một đồng môn bị đẩy ra làm lá chắn chịu chết thay bọn họ. Mạnh Hoa Âm chính là đại đệ tử của Liên Thuỷ Cung, cây quạt xếp kia cũng chưa từng rời tay, tu vi thấp nhất cũng hẳn là Trúc cơ trung cấp rồi. Mà Thẩm Ký này, ngay cả tên cũng chưa từng nghe nói qua____ không, hình như là đã nghe qua, chính là người đứng đầu trong trận tỷ thí lần trước, nhưng y chỉ là mới chân trước chân sau bước vào Thanh Nguyên phái, sư cũng chưa bái, cho dù tư chất cực tốt cũng có thể có bao nhiêu phân lượng ? Lần này, Thanh Nguyên phái hẳn là phải thua thảm hại.
Chúng đệ tử không khỏi đem ánh mắt khác thường dừng lại trên người Lý Nhược Phong vừa mới mở miệng nói lời ngông cuồng, tên tiểu tử này hoàn toàn vua hố đồng đội! Chỉ sợ là lần trước tỷ thí thua, ghen ghét đồng môn, cho nên mới nghĩ ra cái chiêu độc địa này đi. Nhưng mà hai phái hiện tại đang giằng co, nếu như muốn rút lại lời đã nói, lại là mất hết tôn nghiêm!
Liên Thuỷ cung bên kia càng ngày càng đắc ý, mắt nhìn tên tiểu tử vô danh không họ đi ra, tên này sao có thể so với Mạnh Hoa Âm của bọn họ. Hôm nay Thanh Nguyên phái phải thua là điều không thể nghi ngờ, ngày sau chỉ sợ cũng sẽ trở thành một cái trò cười.
Không khí ngày càng khẩn trương, ngàn cân treo sợi tóc.
Từ Nam Kha nhìn Thẩm Ký, y sợ sao, khuôn mặt tuấn tú đã hơi hơi trắng bệch, y lên núi lâu như vậy tuy rằng đã được Từ Nam Kha trộm chỉ điểm, nhưng căn bản là chưa từng trải qua thực chiến. Nhưng y vẫn là biết rõ không thể mà vẫn làm, biết nguy hiểm cũng không thể không căng da đầu mà tiến lên, bởi vì lúc này y đã ở trong hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Nếu như có dũng khí này, nói không chừng thực sự là có thể chiến một trận.
Thẩm Ký không nói chuyện nữa, xoay người tiến đến phía Mạnh Như Thuỷ đang đứng.
Đột nhiên phía sau có người đè lại bả vai của y, cảm giác lập tực lan truyền từ đâu vai đến tận tim, thân hình Thẩm Ký hơi hơi dừng lại một chút, quay đầu, Từ Nam Kha nhìn y chằm chằm, đè thấp thanh âm, ngữ khí nhàn nhạt nói :” Có biết câu chuyện Lang quân ngàn mặt không ?”
Hệ thống tích tích tích kêu lên :” Lần này chính là ooc, Từ Chân sao có thể nhắc nhở Thẩm Ký hắn vẫn luôn chán ghét, khấu trừ 5 tích phân.”
Từ Nam Kha nghĩ thầm, mẹ nó câm miệng, ooc liền ooc đi.
Hệ thống:” …. Ta không có miệng!”
Nghe đến bốn chữ “Lang quân ngàn mặt”, đồng tử Thẩm Ký hơi hơi co rụt lại, có chút không thể tin nhìn về phía Từ Chân____ khi y cùng người kia dùng tờ giấy trao đổi qua lại, mỗi ngày người kia sẽ đều giảng giải về các loại binh khí pháp bảo thường dùng trong Tu Chân giới, trong đó có một tồn tại đặc thù chính là thuật dịch dung, mà người đứng đầu bảng thuật dịch dung chính là Lang quân ngàn mặt, hắn có thu một đồ đệ là Hồ ly ngàn mặt,  là một thiếu nữ ngoại hình vô cùng xinh đẹp____ nhưng là tại sao hiện tại Từ Chân sư huynh đột nhiên nhắc tới chuyện này?
Trong lòng Thẩm Ký lập tức nổi lên vô vàn hoài nghi, chưa kịp suy nghĩ kỹ liền thấy Từ Chân đã đem ánh mắt chuyển qua một bên, bễ nghễ quét về phía bọn người Thuỷ Linh cung.
Chỉ nghe Từ Chân sư huynh cất cao giọng nói :” Đệ tử trên núi ta, ta tự nhiên nắm chắc, Liên Thuỷ cung các ngươi chỉ cần đem lễ vật bồi thường chuẩn bị cho tốt.”
Thẩm Ký không khỏi sửng sốt, ánh mắt run lên, hai tay rũ bên người không dễ phát hiện mà siết chặt lại, y tuyệt đối không nghĩ tới, ở dưới tình huống thắng bại còn chưa rõ, ngay cả chính y cũng đều không có nắm chắc, cư nhiên lại có người cho rằng y chắc chắn sẽ thắng.
Thua người không thua trận, nhất định phải đem khí thế kéo trở về, ánh mắt Từ Nam Kha lạnh lẽo quét qua Mạnh Như Thuỷ một cái :” Nơi này nhiều ánh mắt như vậy, hy vọng có người không cần ở trong lúc tỷ thí sử dụng ám khí.”
Liên Thuỷ cung luôn luôn am hiểu ám khí, mà Mạnh Như Thuỷ chính là “Hồ ly ngàn mặt”, tu vi kỳ thật chẳng ra gì, nhưng một tay kĩ xảo ám khí lại là xuất thần nhập hoá.
Chúng đệ tử trong Thanh Nguyên phái rõ ràng không nghĩ tới, Từ Chân sư huynh luôn luôn chỉ lo trộm gà bắt chó, tính cách ngoan liệt suốt ngày bắt nạt kẻ yếu, cư nhiên cũng có thể ở trước mặt kẻ địch mạnh nói ra những lời như vậy. Tuy rằng cảm thấy hơi kinh ngạc, nhưng cũng không đến mức kỳ quái, dù sao cũng là chưởng môn chi tử, tự nhiên khí phách so với người khác cũng không thể kém.
Trên dưới Thanh Nguyên phái đều lấy lại được chút ý chí chiến đấu, mấy trăm đôi mắt đều đồng nhất hướng về phía Thẩm Ký nhìn chằm chằm.
Lý Nhược Phong cách Thẩm Ký cùng Từ Nam Kha rất xa, hiển nhiên là không nghe được hai người bọn họ trao đổi những gì, chỉ là ____ những đệ tử Thanh Nguyên phái khả năng còn chưa cảm thấy được có điều kỳ quái, nhưng hắn chính là người xuyên việt, đã sớm đem tính cách mỗi người hiểu rõ như nắm gọn trong lòng bàn tay, Từ Chân sẽ ở lúc đối đầu kẻ địch nói ra những lời như vậy ư, hoàn toàn là không có khả năng, hắn không trốn đến phía sau Thượng Hư chân nhân đã là may mắn lắm rồi!
Nhưng mà Lý Nhược Phong ngó trái ngó phải, cũng không phát giác trên người Từ Nam Kha có chỗ nào khác lạ.
Chẳng lẽ tính cách NPC này bị lập trình viên đổi mới ?
Lúc này, ở giữa hai phái, trước mắt bao người, so đấu đã bắt đầu rồi!
Mạnh Như Thuỷ thấy tên đệ tử này bất quá mới mười ba mười bốn tuổi, tuy rằng khí chất trầm ổn, nhưng khuôn mặt tái nhợt, cũng không nhìn ra trên người y có bộ dáng của kẻ có tư chất phi thường, đáy lòng thoáng an tâm, lui ra sau một bước thi lễ, liền dẫn đầu xuất chiêu trước, quạt xếp trong tay đâm về phía Thẩm Ký.
Ban đầu Thẩm Ký còn có thể miễn cưỡng cùng nàng đỡ mấy chiêu, đây cũng là do nửa tháng qua y ngày đêm đều chăm chỉ luyện kiếm, nhưng tu vi hai người thực sự có chênh lệch, nhanh chóng biến thành y bị Mạnh Như Thuỷ một mình nghiền ép.
_________
Mạnh Như Thuỷ càng ngày càng đắc ý, chiêu thức xuất ra cũng ngày càng sắc bén. Mà Thẩm Ký tức khắc biến thành bộ dáng chật vật chạy trốn.
Chúng đệ tử Thanh Nguyên phái ở bên ngoài cũng càng khẩn trương, trong lòng thổn thức, sớm biết như vậy ngay từ đầu đã để Đại sư huynh ra tay, xác định chắc chắn sẽ đem yêu nữ này chém một kiếm trí mạng____ nghĩ đến đây liền không thể không quay đầu trừng mắt nhìn tên tiểu tử tuỳ tiện mở miệng hố đồng đội kia.
Ánh mắt chúng đệ tử trên mặt dừng lại trên mặt Lý Nhược Phong làm hắn cảm thấy từng đợt hơi nóng bốc lên, nhưng là lúc này hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Thẩm Ký trong sân, cũng mặc kệ những kẻ khác. Tuy rằng hiện tại Thẩm Ký vẫn luôn chật vật chạy trốn, nhưng mà vì cái gì y lại tiến bộ nhiều như vậy?
Trong lòng Lý Nhược Phong vạn phần khiếp sợ, Mạnh Như Thuỷ tuy rằng không bằng Mạnh Hoa Âm, nhưng cũng đã đạt Trúc cơ, mà nguyên cốt truyện Thẩm Ký lúc này chỉ mới đạt Luyện khí mà thôi, sự chênh lệch lớn như vậy, hoàn toàn là thiên nhưỡng địa biệt (lệch trời cách đất)! Phải là ngay cả một chiêu cũng không tiếp được mới đúng!
Càng xem, hắn lại càng thêm phẫn hận mà chắc chắn, trên người Thẩm Ký tuyệt đối có cái gì đó huyền bí! Loại trình độ này, chắc chắn y đã đạt Luyện khí tầng tám, sớm đã vượt qua mình, nhưng rốt cuộc nguyên nhân là gì? Chỗ nào xảy ra sai lầm?
Thẩm Ký chật vật chạy trốn, trong đầu lại không ngừng hiện lên bốn chữ ” Lang quân ngàn mặt” Từ Chân mới vừa nói, hắn đè thấp âm thanh, đến tột cùng là đang muốn ám chỉ cái gì, hắn chính là người kia sao, nếu hắn chính là người kia thì vì cái gì vẫn luôn không chịu lộ diện, không, không có khả năng, Từ Chân không có khả năng là người kia, tính tình hắn kiêu ngạo, sao có thể là người kia, nhưng người kia lừa mình lâu như vậy, không biết phẩm chất cao thượng đã sớm bay đến nơi nào rồi, nhưng hiện tại đâu phải là thời điểm để ý chuyện này!
_____ bỗng nhiên trong đầu giống như là có đạo ánh sáng lướt qua, ánh mắt Thẩm Ký khẽ nhúc nhích, bỗng nhiên đứng thẳng tắp tại chỗ, thu lại chiêu kiếm, vẫn không nhúc nhích nghênh đón thế tấn công bằng quạt xếp của Mạnh Như Thuỷ.
Tên tiểu tử này rốt cuộc đang làm cái gì, đánh không lại liền muốn tìm chết sao!? Tất cả mọi người phảng phất như đều bị sét đánh trúng, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn trận đấu, trong đầu tức khắc đều hiện lên nghi vấn này.
Tất cả động tác liền giống như thước phim quay chậm, quạt xếp trong tay Mạnh Như Thuỷ đâm trúng đầu vai Thẩm Ký, mà cùng lúc đó, chỉ nghe thấy một tiếng “xoạt”, giống như tiếng da người bị xé rách, Thẩm Ký đối với quạt xếp không né không tránh, xương bả vai vỡ toang, máu tươi phun trào, lại tại khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, y duỗi tay kéo rớt tầng da người trên mặt Mạnh Như Thuỷ.
Da người chậm rãi rơi trên mặt đất, khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử bị bóc, lộ ra một gương mặt khác càng diễm lệ hơn vạn phần.
……
“Mạnh Như Thủy ——!” Trong đám người không biết ai đột nhiên hô lên một câu.
Tác giả có lời muốn nói: Ngày hôm nay đổi mới ~


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét