Chương 3
Từ Nam Kha lãnh lãnh đạm đạm mà liếc hắn một cái.
Thẩm hầu gia trong lòng lộp bộp một tiếng, liền thấy hắn không nhanh không chậm mà từ trong lòng bàn tay xuất ra một đạo quyết, một đạo chữ màu vàng mãnh liệt sôi trào ở trong tay hắn hiện lên, tản ra ánh sáng kinh sợ, ngay sau đó đạo chữ liền giống như rắn, linh hoạt từ chính viện xuyên qua hai ba bức tường viện chui vào ấn đường Thẩm phu nhân.
Chỉ nghe nàng thở mạnh một tiếng, phảng phất du hồn trở về, lập tức tỉnh lại.
Cái này cũng thật thần kì!
Trừ bỏ hai nha hoàn bên cạnh cuống quít đỡ lấy nàng, những người khác lực chú ý lại đều cầm lòng không đậu mà đặt ở trên người Từ Nam Kha.
Hầu môn tuy là nơi phú quý, nhưng phần lớn lại là người phàm, tu đạo thành tiên từ trước đến nay cũng chỉ coi là truyền thuyết, tuy rằng phàm giới cũng không thiếu tu sĩ vãng lai, nhưng lại cách kinh thành quá xa. Hôm nay nhìn thấy người trong giới tu đạo, liền bị uy thế quanh thân Từ Nam Kha bức đến nỗi không thở nổi. E rằng đem đế vương đặt bên người này, trong mắt đám người Hầu gia bây giờ có lẽ cũng chỉ là người phàm không khác gì dun giế!
Thẩm hầu gia cũng không dám có tâm ý coi thường, cuống quýt thỉnh Từ Nam Kha tiến vào phòng khách, ngồi trên tân*.
*Tân có nhiều nghĩa, ở đây thấy 2 nghĩa hợp lý, một là tân 侁 đông đảo, nhiều người, một là tân 傧 tiếp đãi, tiếp khách. Thỉnh các nàng tự hiểu sao cho thuận :)))
Ba lần cơ hội đều dùng hết rồi, bất quá hiệu quả Từ Nam Kha muốn cũng đã đạt được. Nếu bàn về tinh tướng, sợ rằng toàn bộ tu tiên giới cũng không có ai am hiểu hơn hắn, bởi vì bên trong game thiết lập hắn chính là loại NPC phản diện tinh tướng, người như thế mà lại bị nam chính Lý Nhược Phong vả mặt mới khiến độc giả nhìn thật sướng mắt.
Một đường đem nghề cũ thi triển, hắn một chút ngượng tay cũng không có.
Trong chính sảnh, Thẩm Hầu gia lệnh con trai Thẩm Khai Sơn tự mình dâng một chén trà, những khách khanh quan viên khác đều ngồi ở dưới Từ Nam Kha, trên mặt mang theo ngưỡng mộ mà nhìn vị tiên gia chân nhân một thân khí phách này.
Từ Nam Kha liếc nhìn Thẩm Khai Sơn, người này hắn đương nhiên hết sức quen thuộc, rõ ràng mới có 18 tuổi, lại túc trí đa mưu[1], tướng mạo cũng anh tuấn nhưng lại không hề có khí chất, suốt ngày ăn chơi chè chén, đi kê đấu cẩu[2] không nói, trở về còn muốn gây khó dễ cho Thẩm Ký, có thể nói, trước khi Thẩm Ký hắc hoá có hơn phân nửa nguyên nhân là do hai cha con Thẩm hầu này gây nên. Một người làm hại, một người không quản.
[1] có tài, lắm mưu kế
[2] kê : gà, cẩu: chó
“Hôm nay nhờ có chân nhân, phu nhân ta mới được cứu” Thẩm Hầu gia lời nói mang thâm ý hỏi :” Chỉ là không biết, chân nhân tại sao lại xuất hiện ở nơi đây, chẳng lẽ suy đoán ra trong phủ ta có biến, đặc biệt tới tương trợ?”
Một khách khanh nhân cơ hội nịnh hót : “Vẫn là Hầu gia có thiên nhân chi tướng[3], cho nên mới có thể gặp hoá dữ lành, có quý nhân tương trợ”.
[3] Chắc là tương tự Cát nhân thiên tướng (– 吉人天相): cát nhân: người thiện lương có phúc khí, thiên tướng: được trời giúp đỡ. Nàng nào biết thành ngữ này thỉnh chỉ dạy, đa tạ.
Ha ha. Từ Nam Kha nhấp ngụm trà, một bộ dáng cao nhân không màng thế ngoại danh lợi, không chút lưu tình mà phá đám : “Đây là vọng ngôn, theo ta thấy, hầu gia cũng không thiên nhân chi tướng”.
Thẩm Hầu vốn đang gia cười đến nhăn nheo cơ mặt lại tức thời cứng đờ xấu hổ.
“Ta tới, là vì nhi tử của ngươi”.
Thẩm Hầu gia đôi mắt trợn to, cũng không rảnh lo xấu hổ. Mà Thẩm Khai Sơn nháy mắt mừng rỡ như điên, vừa muốn mở miệng dò hỏi, đã bị Thẩm Hầu gia càng thêm mừng như điên đánh gãy: “Chân nhân, chẳng lẽ nhi tử ta cùng tiên gia có duyên? Ngươi mới cố ý tới đây.”
Từ Nam Kha nhếch miệng, chậm rãi gật đầu.
Lúc này toàn bộ phòng khách đều sôi trào, nếu có thể đắc đạo đăng tiên, trường sinh bất lão, ai còn muốn ở nhân gian thế tục mưu cầu phú quý danh lợi? Đây chính là mọi người cầu còn không được, Tiên duyên, nhi tử Hầu gia cư nhiên có Tiên duyên, quả thực là tổ tiên tích đức, không, là Thẩm Khai Sơn vì hầu phủ làm rạng rỡ một nhà!
Thẩm Khai Sơn đã kích động đến không biết nói cái gì, nắm chặt nắm tay mặt đã đỏ bừng, chỉ thiếu điều ngất đi.Trong phòng khách nhóm khách khanh cùng quan viên đã tranh trước chỉ sau mà tiến lên chúc mừng tâng bốc, chỉ sợ mình ít lời hơn người khác.
Bị vây bởi mọi người, Thẩm hầu ở giữa phi thường ngột ngạt, thật vất vả đem kích động của mọi người kiềm chế lại, loại thời điểm này càng phải trấn định, hắn ho nhẹ một tiếng, đối với Từ Nam Kha càng tôn kính, chỉ vào Thẩm Khai Sơn, hỏi : ” Không biết nhi tử ta tư chất thế nào?”
Trong lòng hắn cho rằng, nếu là đạo trưởng Thanh Nguyên phái tự mình đến một chuyến như vậy, Hầu gia tất nhiên là hoành thế chi tài[4], nên mới ở trước mặt mọi người hỏi ra một câu kia.
[4] Tài năng khó gặp trên đời.
Từ Nam Kha không mặn không nhạt mà ừ một tiếng, nói: “Để ta xem xem gân cốt thế nào.”
Thẩm Khai Sơn kích động tiến đến trước mặt Từ Nam Kha, lại thấy Từ Nam Kha lắc đầu, hắn tự cho là đúng mà lĩnh ngộ, vội vàng thối lui ba trượng*, đỏ cả mặt, hự hự mà đánh một bộ quyền. Thẩm gia cùng khách khanh quan viên đều đưa mắt nhìn, Thẩm Khia Sơn bộ quyền này đánh hoàn hảo không sai, vừa thu lại quyền, mọi người lập tức nịnh bợ vỗ tay, trong khoảng thời gian ngắn làm cho phòng khách vọng ra tiếng vang như sấm.
*1 trượng = 4m, tuy nhiên, ở thời Trung Kỳ nước ta vẫn theo đơn vị 1 trượng = 4,7m
Thẩm Khai Sơn có chút đắc ý, nhẹ nhàng hất cằm lên, nhìn Từ Nam Kha.
Từ Nam Kha lại lắc lắc đầu, thần sắc nhàn nhạt nói: “Quyền pháp quá mức đơn giản thô bạo, không có mỹ cảm, không thể ngăn địch.”
Thẩm Khai Sơn một thân đầy nhiệt huyết bị dội một chậu nước lạnh, như một con gà trống bị giẫm vào chân, hắn siết chặt quả đấm, liền lui lại hai bước, lệnh hạ nhân mang lên một bội kiếm tinh xảo, lại múa một bộ kiếm pháp.
Sau đó cau mày nhìn về phía Từ Nam Kha.
Từ Nam Kha thất thần mà dùng tay chống cằm.
Thẩm Khai Sơn mặt ngoài không lắm để ý, kỳ thật trong lòng để ý đến muốn chết, không dám thở mà dựng đứng lỗ tai, sau đó liền nghe thấy Từ Nam Kha thờ ơ mà nói : “Kiếm chiêu không có kết cấu, căn cốt như vậy, ở phàm nhân cũng chỉ coi như hạ phẩm, làm sao đòi tu tiên?”
Ở phàm nhân cũng chỉ coi như hạ phẩm, làm sao đòi tu tiên…
Ở phàm nhân cũng chỉ coi như hạ phẩm, làm sao đòi tu tiên…
Câu nói này giống như ma chú, làm cho phòng khách nhất thời một mảnh im lặng, không khí nặng nề xấu hổ. Có mấy khách khanh miễn cưỡng che miệng lại, không dám làm chính mình phát ra tiếng cười. Ai có thể nghĩ đến đường đường thế tử Hầu phủ hôm nay sẽ bị tiên gia chân nhân đức cao vọng trọng đưa ra lời như vậy, quả thực mất mặt muốn chết, còn dám kêu hắn có cái gì tài năng to lớn.
Thẩm Khai Sơn sắc mặt xanh xanh trắng trắng, biến hoá thất thường, hắn từ khi ra đời đến khi lớn lên chính là thiên chi kiêu tử, được mọi người nâng ở trong lòng bàn tay, muốn gió có gió muốn mưa có mưa, chưa từng chịu qua sỉ nhục như ngày hôm nay. Giờ khắc này tự nhiên biến thành trò cười, bị xem như thằng hề trong đoàn xiếc thú! Hắn trong lòng một bụng tức giận phẫn hận dâng trào, lại dưới cái ánh mắt lạnh nhạt của Từ Nam Kha, sợ hãi không dám phát ra một tiếng động.
Hầu gia mất mặt quá mức, nỗ lực đèn nén lửa giận, chất vấn : ” Đạo trưởng có ý gì, đã như vậy, vừa nãy vì cớ gì nói những lời kia?”
” Ta nói, là nhi tử khác của ngươi. Năm ấy sinh ra bị thầy tướng số nói khắc cha, bị ngươi ném đến sân sau, không hỏi cũng không thèm để ý, thứ tử.” Từ Nam Kha khẽ mỉm cười, rất có vài phần ý tứ kiêu ngạo, có thể dễ như trở bàn tay làm cho người ta phẫn nộ, rồi lại đem khí thế ép tới khiến người ta không thở nổi, một tia bất mãn cũng không giám lộ ra.
“Dẫn hắn lại đây cho ta nhìn một cái, nếu hợp nhãn duyên, ta lần này liền đem hắn mang lên Thanh Nguyên phái.” Từ Nam Kha nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống, nhiệm vụ chi nhánh hoàn thành 50%, kế tiếp, chính là một đòn sau cùng.
Thẩm Hầu gia tự nhiên không thích Thẩm Ký, từ đầu tới đuôi đều không thích đứa con trai này quá một phân, nhưng dù sao cũng là thân sinh của mình, mắt thấy Thẩm Khai Sơn vô duyên với Tiên nhân, mà hữu duyên lại là Thẩm Ký, hắn bỗng nhiên nổi lên một tâm tư khác… Lui một vạn bước, mặc dù Thẩm Ký không thể mang đến lợi ích gì cho Hầu phủ, nhưng có mạc danh tại Thanh Nguyên phái tu luyện, ắt cũng mang lại chút tiếng tăm.
Vì thế Thẩm Hầu gia sắc mặt hòa hoãn một chút, đối bên người hạ nhân nói: “Dẫn hắn lại đây.”
Nghĩ nghĩ, lại thấp giọng dặn dò: “Cho hắn thu thập sạch sẽ, đừng để mất mặt hầu phủ”.
Thẩm Khai Sơn đè thấp thanh âm, oán hận mà hô “Cha” —— bị Thẩm Hầu gia trừng mắt nhìn trở về. Này thằng nhãi ranh còn ngại mất mặt chưa đủ sao, múa bộ quyền cùng kiếm pháp kia rốt cuộc là múa cái gì, mất nặt chết người.
Sau một lát.
Thính đường đột nhiên an tĩnh lại.
Thẩm Ký đã đổi một thân quần áo sạch sẽ bị hai thị bệ dẫn vào, ý có khuôn mặt dễ nhìn, đôi môi lúc này mím chặt, cả người là một cỗ khí chất quái gở, thân hình rất nhỏ, nhưng ánh mắt đen kịt kia lại làm người khác không thoải mái, có một loại cảm giác bức bách, đi ở trong phòng khách to lớn, một bước vừa vững, giống như biết rõ là đi về hướng nguy hiểm nhưng vẫn không ngừng hạ ấu thú[5]. Như vậy xem ra, thật sự là cùng con nhà tầm thường giàu có, con cháu quan lại lại có chỗ bất đồng.
[5] Tạm thời chưa tìm được nghĩa của từ này.
Thẩm hầu nhìn chằm chằm hai nhi tử của mình, tức giận phát hiện cư nhiên trưởng tử lại bại bởi một cái thứ tử.
Thẩm Khai Sơn đứng cách Thẩm Hầu gần nhất, liếc mắt một cái liền nhận ra tâm tư biến hoá của phụ thân, hắn lặng lẽ xiết chặt nắm đấm, lồng ngực kịch liệt phập phồng, liều mạng nhẫn nhịn giận dữ, nói : “Ngươi nói hắn có thiên tư, vậy được, thiên tư của hắn rốt cuộc ở chỗ nào?”
Từ Nam Kha cong cong khóe miệng, từ ghế trên đi xuống, trong tay là một viên nhỏ nhỏ toả ra chùm sáng, là một linh thạch thượng đẳng. Đồ chơi này cần một người tu vi cao thâm truyền vào lượng lớn linh lực, dùng để kiểm tra tư chất khi chiêu thu đệ tử, ở tu tiên giới cũng là vật hiếm có, nói gì đến nơi này phàm nhân. Mọi người trong phòng khách cũng xem như kiến thức rộng rãi, nhưng thấy linh thạch thượng đẳng toả ra ánh sáng lung linh nhàn nhạt, vẫn cứ không tự chủ được mà bình bình hô hấp.
Thẩm Ký mặt không thay đổi đứng ở nơi đó, nhưng ngón tay lại tiến vào lòng bàn tay bấm bấm tiết lộ y đang khẩn trương.
Thẩm Nam Kha đem tay y kéo lên, đặt lên trên linh thạch.
Bỗng nhiên, giống như thuỷ mạn kim sơn[6], không khí trong phòng khách tựa hồ vặn vẹo, lấy Thẩm Ký cùng Từ Nam Kha làm trung tâm, tự viên linh thạch xuất hiện một một luồng lốc xoáy hình dạng nước suối, gào thét như diều gặp gió mà bốc thẳng lên, phá tan nóc nhà. Viên linh thạch nhanh chóng biến xanh, biến xanh, cuối cùng tựa như bên trong tràn đầy một làn nước êm dịu, sau đó lại từ bên trên xuất hiện một vài vết nứt, bùm bùm âm thanh nện vào trong lỗ tai mọi người.
[6] Nước tràn Kim Sơn, Kim Sơn ở đây có lẽ tác giả muốn nói đến Kim Sơn tự, theo truyền thuyết, Bạch Tố Trinh vì bị Pháp Hải chia cắt với Hứa Tiên nên đã dâng nước nhấn chìm Kim Sơn tự, gây nên tội nghiệt, cuối cùng bị trấn dưới Lôi Phong tháp.
“Hắn là “nước” hệ Thiên Linh Căn.”
Lời vừa nói ra, Từ Nam Kha chính mình cũng không phát hiện, trong thanh âm của hắn mang theo một tia kiêu ngạo.
—— lúc này vạch trần y là hệ “nước” Thiên Linh Căn hẳn cũng tốt, miễn cho sau này Thẩm Ký mơ mơ hồ hồ mà bị mẹ kế đút độc kim liên, chế trụ linh căn trong cơ thể.
Mà lời vừa nói ra, toàn bộ phòng lớn hoàn toàn yên tĩnh, ngay sau đó liền giống như nổ tung, sôi trào một mảnh. Thẩm hầu xưa nay không nghĩ tới, thứ tử chưa bao giờ được hắn liếc mắt, lại là thiên linh căn! Đó là chuyện xưa có uẩn khúc*, hắn quả thật chưa từng nghĩ tới ngày này, trong khoảng thời gian ngắn, sắc mặt hắn hết trắng lại xanh, đủ loại màu sắc, nhìn cực kì buồn cười.
*Ý chỉ việc hắn thờ ơ Thẩm Ký là do có một hồi chuyện xưa lí do.
Mà Thẩm Khai Sơn sắc mặt lại càng khó coi, tức giận đến cả người run cầm cập, từ trước tới nay không có chuyện gì so với bây giờ sỉ nhục hơn, rõ ràng lão tóc bạc kia cố ý! Hắn ngẩng đầu trừng mắt về phía Từ Nam Kha, nghênh tiếp hắn lại là ánh mắt hung hăng đầy kinh bỉ ___ Việc này làm sao hắn có thể nhẫn nhịn!
Thẩm Khai Sơn không rảnh mà để ý đến cái gì lý trí, phát rồ mà xông lên.
—— sau đó liền bị văng ra, thân mình đánh thật mạnh lên cây cột, “Ầm” một cái đập xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi!
Mọi người không thấy rõ, lại không hiểu phương pháp tu tiên, chỉ cho là hắn đánh vỡ linh thạch nên mới bị thương, không biết đây là Từ Nam Kha mượn cơ hội trả thù. Hiện tại thể xác này của hắn chỉ có vẻn vẹn luyện khí ba tầng, thế nhưng muốn đối phó một tiểu tử thối không hiểu tí nào về tu tiên, hắn có rất nhiều biện pháp.
Thẩm Hầu sợ tới mức sắc mặt đều trắng, chạy nhanh gọi người đem nhi tử mình nâng dậy.
Vừa ngã như vậy, Thẩm Khai Sơn ít nhất phải nằm trên giường 3 đến 5 tháng, nếu như còn có tâm tư bắt nạt Thẩm Ký, liền đem hắn đánh đến thừa sống tiếu chết. Từ Nam Kha bên mép toát ra vẻ đắc ý, nói thật, hắn rất sảng khoái, khi chơi du hí hắn đã không ưa 2 phụ tử Thẩm hầu rất lâu, lần này chính là mượn cơ hội trả thù.
Ai bảo Từ Nam Kha hắn chính là cái loại tiểu nhân, có thù không báo liền không phải tiểu nhân nữa rồi.
Thế nhưng thời điểm tầm mắt rơi xuống trên mặt Thẩm Ký, nụ cười bên miệng hắn liền đọng lại.
Cách một tầng nước trong suốt, con ngươi trắng đen rõ ràng của y không chút nháy mắt theo dõi hắn, phảng phất nhìn thấu hết thảy tâm tư.
Từ Nam Kha bỗng nhiên đánh một đòn cảnh cáo.
Loại tình tiết vả mặt này ở trên người Lý Nhược Phong xảy ra không ít, hắn là vai chính, đánh người ta, người ta không phải chưa gượng dậy nổi, thì cũng là bị hắn thu thành tiểu đệ.
Nhưng, Thẩm Ký không phải vai chính.
Hắn không có vầng hào quang vai chính che chở, chính mình tuỳ tiện nháo như vậy, tuy rằng hả giận cũng đồng thời hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh, nhưng dựa theo nguyên nội dung vở kịch, Thẩm Ký còn phải ở Hầu phủ thêm 1 năm, vậy một năm kia chẳng phải sẽ bị Thẩm Khai Sơn càng ác liệt trả đũa hơn sao?
Thời điểm hắn chơi nhân vật Thẩm Ký, mỗi ngày phải chịu Thẩm Khai Sơn bắt nạt cùng ánh mắt khinh bỉ của hạ nhân, chuyện muốn làm nhất chính là một đao đem Thẩm Khai Sơn đánh bể đầu, sau đó thuận tiện gọi mọi người đến, cho họ biết chính mình là hệ “nước” Thiên linh căn, hảo hảo gột rửa mắt chó của bọn họ.
Hắn cảm thấy Thẩm Ký quá mức nghẹn khuất, cho nên thời thời khắc khắc muốn giúp y dương mi thổ khí[7].
[7] Dương mi thổ khí 扬眉吐气 : Nở mày nở mặt
Không nghĩ tới đây chỉ là ý tưởng của hắn. Đối với Thẩm Ký mà nói, những điều đó đối với y là thật thật sự sự phát sinh, mà không phải cách một màn hình máy tính như hắn. Như vậy tự bảo vệ mình còn khó khăn, nói gì đến nở mày nở mặt ? Nói gì đến phun khí ?
Từ Nam Kha nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm mặt Thẩm Ký, nhưng lại không tìm được nửa điểm vui vẻ trên gương mặt y.
Hệ thống ở bên cạnh nhắc nhở nói: “Nhiệm vụ chi nhánh hoàn thành, đạt được khen thưởng 20 tích phân, hiện tại cùng sở hữu 20 tích phân, bất quá nam hai dường như đám sương đen trên đầu kia càng nặng hơn… Ngươi biết chưa, nếu như ngươi làm cho hắn sớm hắc hoá, cho dù tích góp được tích phân rồi cũng vô dụng.”
Từ Nam Kha : “…”
Giờ phút này hầu phủ một mảnh hoảng loạn, mọi người đều hướng cửa phòng khách mà đi, trong đó kêu gào đến thảm nhất là đại phu nhân, nàng ôm nhi tử máu tươi chảy ròng ròng đầy đầu đau lòng khóc lớn, thế nhưng có nhân thì có quả, bọn họ chính là gieo gió gặt bão thôi.
Từ Nam Kha ở hậu viện đuổi kịp Thẩm Ký.
Tác giả có lời muốn nói : Ngày hôm nay đổi mới ~~
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét